102. Với mấy ông lớn
Một hôm được mời dự đại tiệc với những người có khuynh hướng chính trị khác nhau, Don Bosco nghe họ lần lượt nâng ly chúc tụng vua Victor-Emmanuel, chúc tụng ông Cavour, chúc tụng tự do, chúc tụng nhà cách mạng Garibaldi. Được mời lên tiếng, ngài đứng dậy, nâng ly và không chút mất bình tĩnh, ngài nói cách tế nhị:
“Vạn tuế Victor-Emmanuel, Cavour, Garibaldi, dưới lá cờ của Đức Giáo Hoàng, để các ngài có thể cứu rỗi linh hồn mình”.
Mọi người đều vỗ tay, rất cảm phục vì sự khôn khéo của thánh nhân và sự thành thực bày tỏ ý kiến của ngài. Một người đồng bàn hô lên: “Vạn tuế Don Bosco! Ngài không muốn ai phải chết!”.
Tháng 2 năm 1878, được ủy nhiệm của Tòa Thánh để thăm dò ý kiến của chính phủ về việc sắp bầu Giáo Hoàng, Don Bosco xin yết kiến Thủ tướng Crispi. Thấy Thủ Tướng do dự, ngài nói thẳng: “Nhân danh Hồng Y đoàn, tôi xin ngài trả lời ngay và dứt khoát, vì thế nào cũng phải họp bầu Giáo Hoàng, dù họp ở Venise, ở Milan hay là ở Avignon”.
Cảm phục về sự cương quyết của Don Bosco và nghĩ rằng chính phủ sẽ có lợi, nếu việc họp bầu diễn ra ở Roma, Thủ Tướng đứng dậy, bắt tay thánh nhân và nói: “Xin cha hãy nói lại với các Hồng Y hãy an tâm, chính phủ sẽ tôn trọng và bắt mọi người tôn trọng việc bầu Giáo Hoàng. Trật tự công cộng sẽ được bảo đảm an toàn!”.
Don Bosco vội trở lại điện Vaticano, mang tin vui cho các Hồng Y, tất cả triều đình Giáo Hoàng đều khen ngợi ngài về chiến thắng vừa đạt được.
Tính thẳng thắn và cương nghị của Don Bosco luôn luôn làm mọi người cảm phục và kính nể ngài.