110. Thách thức tử thần lần hai
Cũng năm đó đã không kết thúc trước khi Chúa Quan phòng cho xảy ra những truyện vui như thế. Mùa thu năm ấy, các thành viên cao quý nhất của hàng quý tộc nước Áo đã nài xin ngài tới cạnh giường ông hoàng Henri, người sắp lên ngôi vua nước Pháp. Các báo chí đều nói ông hoàng này tới ngày tận số rồi. Người ta cố mời Don Bosco, và tin rằng ngài sẽ cho ông lành.
Don Bosco ngần ngại không muốn chiều ý người xin này. Ngài nói:
– Họ có sẵn bao nhiêu linh mục, và cả những Giám mục nữa. Cần gì phải bắt tội Don Bosco phải chạy tới?
– Đúng thế! – Họ trả lời ngài. – Nhưng ông hoàng muốn nghe một lời của cha!
Sau cùng, Don Bosco chiều ý họ và lên đường. Bước vào lâu đài, ngài nói ngay với những người ra đón ngài: “Infirmitas haec non est ad mortem: bệnh nhân sẽ không chết đâu”.
Ngài làm phép lành cho ông hoàng, dạy ông hãy cầu nguyện Đức Mẹ Phù Hộ, rồi xuống nhà ăn điểm tâm.
Hôm đó là ngày lễ kính thánh Henri, bổn mạng của ông hoàng. Vào cuối bữa ăn tối, ông hoàng bước vào phòng tiệc, nâng ly, nói một bài chúc mừng phu nhân là bà Marie-Zhérèse d’Este và các quan chức trong hoàng cung: mọi người nhìn Don Bosco không chớp mắt. Hôm sau, ông hoàng đã có thể dự cuộc săn bắn, được tổ chức để tôn vinh ông.
Sự lành bệnh này đã làm kinh ngạc các bậc bác sĩ cao tay nhất của Âu Châu, vì các ông đều đã được mời chữa trị cho ông hoàng. Khi về tới Torino, được mọi người tứ phía chúc mừng, Don Bosco chỉ cười và nói:
“Ồ, về ở nhà mình, với những người nghèo khổ, thì dễ chịu hơn là ở lâu đài vua chúa và bên cạnh giường các ông hoàng biết mấy!”.