114. Mẹ ngài chết hiện về
Mẹ Margarita qua đời đã ít lâu rồi, mà Don Bosco vẫn nhớ luôn mẹ cách xúc động sâu xa.
Một hôm, vào năm 1860, ngài được nhìn thấy mẹ trong một thị kiến ngắn ngủi, nhưng đầy an ủi: mẹ lanh lẹ và mỉm cười, ngài hỏi mẹ:
– Mẹ ơi, mẹ ở đây sao? Mẹ chết rồi mà!
– Ờ, mẹ chết rồi, nhưng mẹ vẫn sống.
– Mẹ có hạnh phúc không?
– Hạnh phúc vô cùng.
– Mẹ ở trên thiên đàng hả?
– Đúng, mẹ ở thiên đàng, mặc dầu mẹ đã phải qua lửa luyện ngục.
– Có các trẻ của con ở trên trời không?
– Có, đông lắm.
Rồi mẹ kể tên nhiều em.
– Hạnh phúc trên đó thế nào mẹ?
– Con hỏi mẹ một điều bất khả: hạnh phúc người ta được hưởng trên trời, thì không ai có thể nói lên hoặc diễn tả bao giờ.
Bỗng chốc một luồng ánh sáng rực rỡ khôn tả bao trùm lấy mẹ, và mẹ nói: “Gioan, mẹ chờ con, để mẹ con không bao giờ xa nhau nữa”. Rồi mẹ biến đi trong tiếng hát du dương của các thiên thần.
Khi kể lại thị kiến này cho các trẻ em của ngài, Don Bosco nói như được linh ứng: “Ồ, đúng thế, cha sẽ gặp lại mẹ của cha, và các con cũng sẽ gặp lại mẹ, nếu chúng ta kiên trì trong việc phụng sự Chúa. Vậy, hãy can đảm lên, các con! Hãy vui lên, và đừng khi nào phạm tội!”.