121. Nếu như con chết đêm nay thì sao?
Từ ít lâu nay, Don Bosco để ý lo cho một em ở Nguyện xá, nhưng em này lại cứ tỏ ra cục cằn và cứng đầu. Bởi vậy thánh nhân phải dùng đến một chiến thuật. Ngài lấy một miếng giấy nhỏ và viết vài chữ như sau: “Nếu như con chết đêm nay thì sao?” – Rồi ngài tới đặt miếng giấy này dưới gối giường em kia.
Tối đến, các em đi ngủ và cậu bé của chúng ta cũng thay quần áo, rồi nhảy lên giường, mảnh giấy kia hiện ra trước mắt cậu:
– Ồ, cái gì thế này?
Cậu cầm lấy mảnh giấy xoay đi xoay lại, rồi đọc: “Nếu con chết đêm nay thì sao? Don Bosco”.
– Don Bosco là một ông thánh. Ngài biết được cả tương lai… biết đâu truyện này lại không xảy ra? Nếu tôi chết thật thì sao? Nhưng mà tôi không muốn chết. Không!
Cậu nằm xuống, phủ mền lên người và cố gắng ngủ đi. Nhưng… ngủ làm sao được trong tình trạng này? Mấy lời của Don Bosco thấm vào người cậu, nhức nhối như những chiếc gai. Thật không thể được.
Cậu trằn trọc hồi lâu, cố nhắm mắt lại, mà đều vô ích. Cậu nghe rõ âm thanh của những lời kia: cậu tưởng như thật sự thấy mình đứng trước tử thần, đứng trước mặt Chúa phán xét. Cậu thấy địa ngục. Cậu run sợ đến toát mồ hôi.
Tôi khốn nạn quá! Nhưng tôi không muốn xuống địa ngục. Tôi muốn đi xưng tội.
Cậu cầu khẩn Đức Mẹ, rồi chỗi dậy, se sẽ mặc quần áo, rồi xuống cầu thang, đi qua các hành lang cho tới phòng ngủ của Don Bosco.
Cậu gõ cửa. Thánh nhân vẫn ngồi chờ đợi cậu, liền mở cửa đón cậu vào và nói: “Ôi, con có biết cha mong đợi con với tấm lòng thế nào không?”.
Cậu đã xưng tội cách thống hối chân thành, rồi bình an vui sướng trở về giường. Bấy giờ cậu mới ngủ an lành.