13. Cậu làm gián đoạn một cuộc khiêu vũ
Hồi đó, Gioan mới lên độ mười hai tuổi, thì nhân một ngày lễ, người ta tổ chức một buổi khiêu vũ tại quảng trường Murialdo, một thôn tiếp giáp với thôn Becchi. Giờ kinh ban chiều đã tới, với những lời tử tế, cậu không sao làm cho bà con bỏ khiêu vũ để vào nhà thờ, cậu liền cất tiếng hát lớn, giọng rất hay và êm dịu, đến nỗi người ta xúm lại quanh cậu; rồi như bị thôi miên, người ta theo cậu vào nhà thờ.
Sau buổi kinh chiều, buổi dạ vũ có vẻ còn vui nhộn hơn. Gioan nghĩ rằng khi đêm xuống, những nguy hại về luân lý sẽ gia tăng. Cho nên c?u lại hát với tất cả tâm hồn, hơn lúc trước. Nghe tiếng hát ma thuật đó, cuộc khiêu vũ liền ngưng.
Những người tổ chức buổi khiêu vũ thấy khoản tiền thu nhập bị đe dọa, liền tới gặp Gioan, đề nghị một số tiền để cậu thôi hát. Họ còn đe dọa đánh cậu. Nhưng không chút nao núng, cậu trả lời:
– Này các anh nói gì thế? Tôi không được tự do làm điều tốt, cũng như các anh được tự do làm điều xấu ư? Tiền bạc của mấy anh tôi không thèm, và lời đe dọa của mấy anh tôi không sợ đâu. Ở đây tôi có họ hàng và bạn bè. Các anh cứ thử chơi với tôi coi. Tôi muốn làng tôi được giữ danh thơm tiếng tốt. Có phải như thế là tôi không đủ kính nể đối với mấy anh sao?
Những lời khôn ngoan như thế, đã có hiệu quả đối với những kẻ cuồng nhiệt. Bọn chúng thấy mình chỉ là một dúm, đối diện với một số đông đảo những người dân quê lực lưỡng và gân cốt, nên chúng cho rằng rút êm là hơn hết.