140. Tôn giáo hoặc cây gậy
Một vị mục sư Anh giáo muốn làm quen với Don Bosco vì đã nghe nói nhiều về ngài, và muốn biết phương pháp giáo dục của ngài. Ông tới Torino năm 1855, và xin tham quan Nguyện xá Salêdiêng. Don Bosco đích thân ra đón ông và hướng dẫn ông đi xem hết cơ sở lớn lao của ngài.
Càng rảo qua các công xưởng và các phòng khác nhau, vị mục sư càng ngạc nhiên. Nhưng khi ông được dẫn vào một phòng riêng rộng bao la, nơi đó hơn 500 thanh thiếu niên đang chăm chỉ học hành trong một sự im lặng tuyệt đối, dưới sự giám thị của hai chủng sinh, thì sự ngạc nhiên của ông ta trở thành sự vô cùng bỡ ngỡ. Ông nói với thánh nhân:
– Thưa linh mục, ngài không thấy đây là một cảnh tượng tuyệt vời sao? Xin linh mục cho biết nhờ bí quyết nào mà có thể đạt được sự im lặng và kỷ luật như thế này? Xin linh mục cho biết, vì tôi muốn ghi nhận và mang về áp dụng bên nước Anh chúng tôi.
– Thưa mục sư, bí quyết của tôi thì không dùng cho mục sư được?
– Tại sao thế ạ?
– Đó là bí quyết dùng cho người Công giáo, mà ngài là Tin Lành. Bí quyết của tôi là các em đi xưng tội thường xuyên, xưng tội hàng tuần.
– Nếu vậy thì đó là một phương tiện giáo dục đầy hiệu lực mà chúng tôi không có. Có cách nào khác thế lại được không ạ?
– Thưa không! Nếu không có yếu tố Tôn giáo này, thì chỉ còn cách dùng cây gậy.
– Thưa cha, như vậy thì hoặc là Tôn Giáo hoặc là cây gậy.
– Vâng, Tôn giáo hay là cây gậy. – Don Bosco mỉm cười lặp lại.
– Tốt! Một là Tôn giáo hay là cây gậy. Tôi hiểu và tôi sẽ kể lại cho bên Luân Đôn người ta nghe.