142. Ngài cho mượn tiếng nói của ngài
Vào những năm cuối đời ngài, Don Bosco lại qua Pháp để quyên tiền nuôi các em. Một cha giám đốc nhân dịp này đã chuẩn bị một buổi trình diễn và gởi giấy mời tất cả các vị ân nhân và mời dân chúng tới dự.
Nhưng khi sắp tới giờ bước lên sân khấu, thì em đóng vai chính của vở kịch bị mất tiếng. Không cách nào thay thế em được. Không lẽ để mọi người ra về không, không được xem diễn kịch. Người ta kêu cầu Don Bosco và thánh nhân gọi cậu diễn viên tới và hỏi:
– Con muốn cha cho con mượn tiếng của cha không?
– Ôi, Don Bosco!
– Con để cha làm: con quỳ xuống đây, con hãy nhận lấy phép lành của cha và con hãy đi đóng vai trò của con.
Cậu bé vâng lời, cảm ơn thánh nhân và cậu đã hoàn thành xuất sắc vai trò của cậu. Trong thời gian đó, thánh nhân bị khản cổ và không nói lên được một tiếng nào. Vào lúc kết thúc buổi trình diễn, ngài gọi cậu bé lại, khen cậu đã diễn xuất hay, rồi ngài nói:
– Bây giờ con trả lại cho cha tiếng nói của cha, để cha đi xin cơm bánh cho các cô nhi của cha.
Thánh nhân liền nói được như thường, còn em bé lại khàn khàn như trước.