148. Chúng ta sẽ gặp lại nhau khi các bông hồng rụng
Một hôm, một trong số các tu sĩ của Don Bosco tới gặp ngài. Do những lời hứa ngon ngọt của cha mẹ, thầy nói rằng từ ít lâu nay trong thầy thấy đời sống nhà dòng nặng nề quá, và muốn quay lại sống với bà con trong gia đình. Thánh nhân lắng nghe mọi lời của thầy rồi nói: “Cha hiểu hết rồi. Như thế là con muốn bỏ cha và anh em đây, vì con thấy vài cái gai. Con muốn trở lại gia đình con vì ở đấy toàn là hoa nở. Ờ, con cứ về đi. Nhưng chúng ta sẽ gặp lại nhau khi các bông hồng rụng.”
Tu sĩ đó vui vẻ chào biệt Don Bosco, hôn tay ngài nhiều lần, rồi ra đi.
Về tới gia đình, thầy được đón chào ầm ĩ, vui vẻ như ngày hội: người ta mở tiệc ăn uống mừng thầy. Anh em bà con ai cũng săn đón thầy.
Ngày tháng trôi qua. Bắt đầu nảy sinh những đụng chạm nhỏ nhỏ, những lời mất lòng, những câu nói chua chát, những điều vô lễ, cãi lộn, gây gỗ, đụng độ, đủ thứ… cho tới một hôm người em gái mà thầy quý mến nhất, buông ra lời chê trách “Tên chối Chúa”.
Đó là vết đâm sâu sau cùng vào con tim thầy tu sĩ đáng thương. Thầy bắt đầu biếng ăn, mất ngủ, thầy thu quần áo và đồ đạc, cho vào sắc… rồi lên đường trở lại Torino, trở lại Nguyện xá. Thầy tới quỳ dưới chân Don Bosco và nói: “Thưa cha, dù con không đáng, nhưng xin cha nhận con vào số con cái cha!”.
Don Bosco vẫn chờ đợi thầy, liền nâng thầy đứng dậy, mỉm cười nói: “Thì cha nói trước với con, là chúng ta sẽ gặp lại nhau, khi các bông hồng rụng… Tốt, con trở lại nhận chỗ cũ của con, nhận lại công việc trước kia của con, và đừng nghĩ gì đến gia đình và cha mẹ bà con nữa. Tình thương của cha đủ cho con.”