152. Con có nghe thấy tiếng sấm đó không?
Don Bosco rất yêu thương các con của ngài, và ở xa, ngài cũng hết tình lo lắng cho chúng. Một hôm, một trong các chủng sinh của ngài được một gia đình ân nhân mời ra ở chơi một ngày.
Biết lòng tốt của những người này, thánh nhân chấp thuận và cho phép thầy đi.
Nhưng rồi tới một lúc ban chiều, ngài khẩn khoản tìm gọi chủng sinh vắng mặt đó, và cho người kiếm khắp nơi. Ngài băn khoăn đến nỗi đã kêu lên:
– Thế thì thầy ở đâu? Ở đâu bây giờ?
– Thưa cha, cha không nhớ là đã ban phép cho thầy đi ra ngoài đó sao?
– Có cha có nhớ, nhưng bây giờ cha muốn thầy có mặt tại đây.
Không ai hiểu được nguyên cớ sự lo lắng băn khoăn như thế, vì thánh nhân luôn có tính vô cùng bình tĩnh. Chiều hôm đó, khi chủng sinh kia trở về, người ta mới hiểu cơ sự.
Thầy tới chào thánh nhân, hôn tay ngài. Ngài hỏi ngay:
– Con có nghe tiếng sấm đó không?
– Thưa cha, con có nghe thấy, và con đã hiểu. Thật chỉ có phép lạ đó mới đã có thể cứu con. Con đã gặp nguy cơ quá lớn.
– Thôi, con hãy đi tạ ơn Đức Mẹ và hứa với Mẹ là con sẽ luôn luôn là đứa con xứng đáng của ngài.
Thầy vâng lời ngay, rồi thầy kể lại cho mấy anh em tò mò muốn biết câu truyện:
“Trong gia đình rất đạo đức và đức hạnh đó, có một người lạ ở đâu mới tới. Người này không đàng hoàng lắm. Cô ta cứ liếc tôi và đặt tôi trong một tình trạng rất nguy hiểm. Cô ta đặt những cạm bẫy cho tôi, và biết đâu cô ta đã không thử làm điều tệ hại, nếu giữa lúc đó một tiếng sấm lớn đã không nổ vang. Khi ấy tôi đã hiểu ngay rằng Don Bosco vẫn trông chừng tôi. Và tôi cuốn gói ra về ngay.”
Chiều tối hôm đó, Don Bosco phải giải thích và trả lời nhiều câu hỏi. Ngài vui đùa nói: “Lần này thì sấm mà không có bão táp, nhưng các con coi chừng! Vì những tiếng sấm theo lệnh của Don Bosco thì kinh khủng lắm.”