154. Toàn những bông là bông
Lòng tốt và sự tế nhị của Don Bosco làm mọi người yêu mến ngài, và thật sự ngài đã được yêu mến thiết tha.
Một chứng cớ của sự quyến luyến của mọi người đối với thánh nhân đã được thấy rõ, sau một cơn bệnh nguy kịch đã tưởng dẫn ngài tới nhà mồ, ngài được bình phục và trở lại với các thanh thiếu niên của ngài. Hôm đó đã là một ngày đại lễ đặc biệt.
Từ sáng sớm các em đã đi mua rất nhiều bông, có bao nhiêu mua bấy nhiêu, rồi đem trải trên quãng đường từ bệnh viện Refugium đến Nguyện xá.
Các bà các cô bán bông ở chợ Cửa Lâu Đài hết sức ngạc nhiên khi thấy các thiếu niên đoàn lũ tới mua bông. Các bà hỏi:
– Mua bông tặng ai mà nhiều thế?
– Hôm nay lễ gì mà mua nhiều bông thế?
– Nay là ngày kính ông thánh nào?
– Thánh nào hả? Đó là lễ mừng Don Bosco. Ngài vừa thoát khỏi một cơn bệnh trầm trọng. Hôm nay ngài trở lại giữa chúng em.
Các em chạy đi chạy lại, rắc bông trên đường và hai bên bờ cây, bờ tường của Nguyện xá.
Khi Don Bosco vừa xuất hiện, còn phải chống gậy, thì một tiếng hô vang dội: “Don Bosco muôn năm!” Mấy em lớn hơn chạy lại bu lấy ngài, và nhìn quanh thấy một chiếc ghế. Các em kiệu ngài về Nguyện xá, trong khi các em khác vui vẻ đi trước, đi hai bên kiệu và theo sau, miệng không ngớt hô câu: “Don Bosco muôn năm!”.