16. Trí nhớ phi thường
Năm 1826, lúc đó Gioan mới lên mười một tuổi, một tuần đại phúc trọng thể được tổ chức tại Buttigliera, cách Becchi chừng ba dặm.
Đa số dân chúng các làng xung quanh đều tới nghe giảng, vì họ thấy đồn rằng các vị thừa sai đó giảng hay lắm. Và Gioan không bao giờ thiếu mặt.
Một buổi chiều, khi đi nghe giảng về, nửa đường cậu gặp, rồi đồng hành với cha Calosso, vị tuyên úy mới của thôn Murialdo. Tất nhiên mọi người bàn tán về các bài giảng. Mỗi người nói lên cảm tưởng của mình.
Tới một lúc, cha Calosso nhìn cậu bé đang rảo bước bên cạnh mình. Ngài chưa quen biết cậu nên mới hỏi:
– Còn con, con có hiểu gì các bài giảng đó không? Nếu con có thể lập lại cho nghe hai tiếng về các bài giảng đó, cha sẽ thưởng cho con bốn xu.
– Không những con có thể lập lại hai tiếng mà con có thể lặp lại tất cả bài giảng, từ đầu đến cuối. Cha muốn con đọc lại bài giảng nào? Bài chiều nay, hay bài sáng nay, hay là bài hôm qua?
Cha Calosso tưởng là thằng nhỏ nói giỡn, nhưng cậu bé nói mạnh:
– Cha ưng bài nào? Con sẵn sàng rồi.
– Ờ, thì con lập lại cho cha nghe bài giảng chiều nay.
Không chút bối rối, Gioan liền bắt đầu nói hơn nửa tiếng đồng hồ. Cậu lập lại tất cả cách rõ ràng, chính xác, không bỏ sót một tiếng. Khi đã xong, cha Calosso lại hỏi:
– Thế còn bài giảng sáng nay con có nhớ không?
– Con nhớ đủ hết, từ đầu đến cuối.
– Con hãy kể lại vài câu thôi.
Và Gioan lại bắt đầu nói cho tới khi, đầy cảm phục và cảm động sa nước mắt, cha Calosso hỏi cậu:
– Tên con là gì? Con ở đâu? Ba mẹ con là ai? Con đã học hành đến đâu?
– Thưa con tên là Gioan Bosco, con ở thôn Becchi, ba con chết khi con còn nằm trong nôi, mẹ con tên là Margarita, mẹ con phải nuôi năm miệng ăn. Con mới chỉ có học đọc và học viết thôi, không được học gì hơn.
– Con thích đi học không?
– Con thích lắm, nhưng… mẹ con nghèo.
– Được lắm, Gioan. Cha sẽ lo việc đó cho con. Con về nói mẹ con tới gặp cha.
Gioan chào biệt cha, và chạy về nhà, kể cho mẹ nghe cuộc gặp gỡ may mắn vừa xảy ra cho mình.