168. Chiếc lạp xưởng bự
Một hôm, đang họp với một số khá đông linh mục và các thanh thiếu niên, Don Boso hỏi một em:
– Này con, trong tất cả những gì con đã thấy trong đời con, con thích cái gì nhất?
– Thích Don Bosco! – Em trả lời ngay.
Mọi người vỗ tay. Thánh nhân chỉ cười, rồi kể chuyện này: “Lần phiên chợ vừa rồi ở Torino, những người nhà quê của làng cha tới xem những gian hàng đầy những kỳ công của kỹ nghệ thời mới. Đi qua các gian hàng đó, hết mọi người đều khoái nhìn những đồ được trưng bày. Chỉ có một người trong bọn họ là im lìm, dửng dưng.”
“Mỗi người đều tự hỏi: “Không lẽ anh ta không thích một đồ vật nào trong các đồ vật tân kỳ được trưng bày hay sao?”
“Bọn họ tiếp tục qua các gian hàng khác. Khi tới một phòng trưng bày một chiếc lạp xưởng bự cùng với những đồ vật khác, anh chàng nhà quê kia mới mở miệng nói: ‘Ồ!... Đó là một cái gì tuyệt đẹp!’”.
Kể chuyện này, Don Bosco đã rất tế nhị làm cho mọi người hiểu ngay rằng ngài không nhận lời khen của một cậu bé hâm mộ ngài.