179. Quảng đại như một ông vua
Tuy nghèo, nhưng Don Bosco quảng đại như một ông vua. Và ngài muốn các con cái của ngài cũng làm như ngài.
Một hôm, một trong các linh mục Salêdiêng của ngài dẫn một đám học sinh đi dạo chơi. Họ lạc đường, và tới trưa, họ thấy mình đang ở trong một ngôi làng xa xôi. Cha sở làng đó, cảm thương cha con lạc lõng, liền giữ lại ăn bữa trưa rất niềm nở và tử tế.
Về tới nhà, linh mục đó kể lại câu truyện cho Don Bosco. Ngài liền hỏi:
– Thế con có đền bù gì lại cho cha sở không?
– Vậy con phải tặng ngài cái gì hay sao?
– Bổn phận của con là lấy một tờ trăm lira, bỏ vào trong phong bì dán lại, rồi đưa cho cha sở, xin ngài một Thánh Lễ cho con và cho các em. Con nên nhớ đây là qui tắc phải giữ, vì con nên biết, trong những trường hợp đó, ta không được hà tiện, mà trái lại phải quảng đại như một ông vua. Lần này đã lỡ, để cha lo liệu đền bù thay cho.
Và ngài đã làm như đã nói.