18. Cậu đi ở thuê tại đồng quê
Với cái chết của cha Calosso, cậu Gioan đáng thương lại rơi vào cảnh không nơi nương tựa. Cậu phải đi ở thuê cho người ta, tại gia đình Moglia, ở Castelnuovo.
Một hôm, mấy người trong gia đình này đem cậu bé ra làm vườn nho, sắp lại các cây nho non cho thẳng hàng. Gioan dùng những dây leo để buộc các cây nho mới vào những chiếc cọc. Có lúc mệt quá vì kiểu ngồi bất tiện đó, cậu nói:
– Trời ơi, đau lưng quá!
– Tiếp tục đi! Làm đi cháu! – Mấy người chủ dạy bảo cậu thế. – Nếu cháu không muốn đau lưng khi đến tuổi già, thì phải làm lụng cho quen khi còn trẻ.
Gioan lại tiếp tục làm việc, nhưng sau đó một lúc, cậu tươi cười nhìn mấy người chủ của mình và nói:
– Rồi coi, mấy cây nho con mà tôi buộc bây giờ sẽ cho những trái nho ngon tuyệt, và sẽ cho loại rượu nho hảo hạng. Và mấy cây nho này sẽ sống lâu hơn tất cả các cây khác.
– Thôi đi mày! – Một người bảo.
– Nếu được thế thì tốt quá! – Một người khác nói.
Và sự thật là thế. Mỗi năm hàng cây nho này cho trái nhiều gấp đôi các cây khác, rồi các cây khác đã phải thay, trồng lại nhiều lần, trong khi những cây của Gioan vẫn cứ tốt tươi, sinh nhiều trái, từ 1822 đến 1890, nghĩa là trong khoảng 60 năm, làm mọi người thán phục.
Nhiều năm sau đó, con cháu của gia đình Moglia vẫn tới Torino thăm Bosco, và mang cho vị linh mục thánh thứ nho này, để nhắc cho ngài thấy sự lạ vẫn tiếp tục.