FMA Logo

184. Don Bosco và Don Orione



Khi người cha nhân lành lâm trọng bệnh lần cuối cùng, cậu Lu-y Orione là một trong mười hai em đã xin hiến dâng sự sống mình cho Chúa, để xin thế mạng cho Don Bosco được sống lâu thêm. Các em đã ký vào bản thỉnh nguyện sau:

“Lạy chúa Giêsu Thánh Thể, lạy Mẹ Maria, Phù Hộ các giáo hữu, lạy thánh Phanxicô Salê, bổn mạng chúng con, chúng con khiêm nhường ký tên dưới đây, xin giữ gìn Don Bosco là cha rất yêu mến và là Bề trên chúng con được sống, chúng con xin thế mạng sống chúng con. Chúng con nài xin Chúa thương nhận lễ hy sinh của chúng con, và xin nghe lời chúng con xin.”

Bản thỉnh nguyện này được đặt trên bàn thờ thánh Anna, trong nhà thờ Đức Mẹ Phù Hộ, trong khi cha Berto dâng Thánh Lễ cầu xin theo ý đó, có cậu Orione giúp lễ.

Chúa không nhận sự hiến dâng anh hùng đó, vì ngài muốn ban cho Giáo hội một vị tông đồ khác và ban cho những người nghèo khổ một người cha tốt lành khác. Từ sau khi Don Bosco qua đời, cậu Orione cảm thấy được Chúa chúc phúc cách đặc biệt.

Khi thi hài thánh nhân được quàng tại nhà nguyện Thánh Phanxicô Salê, ngày 01.02.1888, cậu Lu-y Orione cùng vài anh em bạn, được danh dự nhận các đồ vật người ta đưa, để đặt chạm vào xác Don Bosco, rồi trao lại cho họ. Bỗng nhiên cậu có linh ý, chạy vào nhà ăn của các tu sĩ Salêdiêng, cách đó mấy bước, cậu chộp lấy một con dao quá sắc, để cắt lấy vài khúc bánh mì. Ý của cậu là viên lấy một số hòn, đem đặt chạm vào xác của thánh nhân, rồi phát cho người ta một số, còn thì giữ cất đi để dùng sau. Nhưng cậu hấp tấp vội vàng quá, nên đã gặp nạn: ngay nhát thứ nhất, cậu chém xẻ ngón tay trỏ của ngón tay cậu (vì cậu thuận tay trái). Trong lúc đau đớn đó, cậu lại nghĩ ngay đến chuyện buồn thảm: là không có ngón tay đó, cậu sẽ không thể dâng Thánh Lễ, một điều cậu hằng mơ ước.

Làm sao bây giờ? Cậu lấy khăn mù soa quấn lấy ngón tay đó lại, nắm chặt lấy bằng tay kia, rồi chạy lên chỗ để xác Don Bosco. Với niềm tin mạnh mẽ nhất, cậu đặt ngón tay trỏ đầy máu của cậu, áp vào bàn tay của Don Bosco. Vừa chạm vào, tức khắc vết thương lành ngay.

Sau này, Orione làm linh mục và lập Dòng Con Chúa Quan Phòng. Không bao giờ ngài quên thầy mình là Don Bosco. Ngài nuôi dưỡng tâm hồn mình bằng tinh thần của Gioan Bosco và Giuse Cottolengo. Ngài đặc biệt sùng kính hai vị thánh linh mục này.

Mỗi khi qua Torino, ngài lại tới Valdocco để tôn Đức Mẹ Phù Hộ và Don Bosco. Nếu có mấy phút thong thả, ngài thường tới quỳ cầu nguyện trên cung thánh, ở chỗ mà xưa kia, ngài thường ngồi khi còn là chú bé giúp lễ: ngài hồi tưởng lại lòng sùng kính Thánh Thể mà Don Bosco đã ghi tâm khắc cốt cho các đệ tử.

Dịp lễ phong hiển thánh cho Don Bosco, ngài đã tới Roma để tôn kính thánh nhân và chia vui với Gia đình Salêdiêng, đúng vào ngày lễ Phục sinh, mà Đức Piô XI, “Vị Giáo Hoàng của Don Bosco”, đã gọi là “Lễ Phục sinh Salêdiêng”. Ngày 3 tháng 4, ngài tham dự buổi triều yết tại Vương cung Thánh đường Thánh Phêrô. Khi ngài đang ra khỏi Thánh đường này, thì tác giả tập sách nhỏ này được một vị cao cấp trong giáo triều Roma kéo tay và nói: “Cha có muốn thấy Don Bosco của ngày nay không?” Và vị đó chỉ cho tôi thấy Don Orione đang là một mình băng qua quảng trường, ăn mặc khó nghèo, nhưng từ con người khiêm nhu và từ tốn đang tỏa ra như một ánh hào quang, vì tâm hồn ngài tràn đầy niềm an vui.

Ngày 08 tháng 4 sau đó, ngài tới Torino từ sáng sớm, quỳ trước hòm xương thánh của Don Bosco. Ngài ở đó gần như liên tục cho tới giờ rước kiệu. Ngài cầm phương du đi theo hòm xương thánh qua các đường phố của đô thị, dưới cơn mưa tầm tã. Những người nhận ra ngài thì lấy tay chỉ và nói: “Một ông thánh đi theo một ông thánh”.


FMA Logo

Địa chỉ: 57 Đường số 4, Khu phố 56, P. Tam Bình, TP. Hồ Chí Minh

Mọi ý kiến đóng góp xin gửi về email: libraryfmavtn@gmail.com

Liên Kết

Truyền Thông FMA

Copyright Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ © 2026