2. Cậu cười vì đã hơi ghen tị
Một lần, cũng vào hồi bốn năm tuổi, cậu về nhà cùng với anh cậu là Giuse. Cậu xin mẹ cho uống nước. Mẹ đưa nước cho anh Giuse trước, vì Giuse lớn hơn, nên khi tới lượt cậu, cậu bé từ chối và ra hiệu không muốn uống.
Không nói một lời, mẹ rút tay lại và cất nước đi. Gioan đứng yên một chút, rồi đánh liều nói nho nhỏ:
– Mẹ!... Mẹ!...
– Mẹ gì?
– Mẹ cũng cho con uống nước với!
– Mẹ tưởng là con không khát.
– Mẹ! Xin mẹ tha lỗi cho con! – Vừa nói se sẽ, vừa cười, cậu bé gieo mình vào vòng tay của mẹ.