42. Tại thành phố Albi: ngài nói bài tán tụng mình
Vài tháng sau khi thụ phong linh mục, Don Bosco đi bộ tới Torino để theo lớp thần học dành riêng cho các cha giải tội trẻ tuổi. Ngài trầm ngâm nhiều và trí tưởng tượng của ngài đã bay bổng, khi từ những ngọn đồi Superga, ngài nhìn ngắm thành phố Torino xuất hiện trước mắt. Ngài đã nói lên những cảm hứng này trong một bài giảng để tán tụng thánh Philip Neri, tại thành phố Albi.
Hôm đó, phần nhập đề của bài giảng đã có màu sắc thi ca. Và sau đây là bức tranh mà ngài đã phác họa. Đứng cao trên các ngọn đồi của Roma, ngài thấy thành phố đế vương này trải rộng bao la dưới chân mình. Ngài chợt thấy một thanh niên, mệt mỏi vì đường xa. Người thanh niên dừng lại, vừa đăm chiêu suy nghĩ, vừa nhìn phong cảnh huy hoàng của toàn thành phố thủ đô.
Don Bosco nói tiếp: “Chúng ta hãy lại gần và hỏi han người thanh niên này:
– Chú là ai? Và tại sao lại chăm chú nhìn cái gì thế?
– Tôi là một người khách qua đường. Tôi nhìn ngắm thành phố vĩ đại này, và tâm trí tôi rất bận tâm với một ý nghĩ. Nhưng tôi sợ đó là một ý nghĩ điên rồ, hoặc một sự liều lĩnh.
– Ý nghĩ gì vậy?
– Tôi có ý nghĩ hiến thân cho vô vàn vô số các linh hồn này, để lo cứu vớt tất cả những đứa trẻ đáng thương, vì không được giáo dục về tôn giáo, mà đang đi về nẻo hư mất.
– Chú có đủ học rộng tài cao không?
– Tôi có học một ít, nhưng tôi không phải vào hàng các nhà thông thái.
– Thế chú có tiền không?
– Không có lấy một xu. Tôi chỉ có khúc bánh mì ông chủ tôi cho tôi mỗi ngày.
– Chú có nhà nguyện không? Có nhà cửa không?
– Tôi chỉ có một gian nhà nghèo khó, cùng với ít đồ đạc rẻ tiền.
– Chú không có danh tiếng, không có sự thông thái, không có tiền, không có nhà, thì làm sao chú dám tính làm công việc lớn lao kia?
– Đúng thế, chính vì thiếu các phương tiện mà tôi đâm ra lưỡng lự.
– Chú có yêu mến Đức Mẹ không?
– Có chứ! Và yêu mến rất nhiều.
Nói tới đây, Don Bosco ngắt cuộc đối thoại với người thanh niên, quay ra mô tả diện mạo và dáng dấp người đó, nào là đôi mắt trong sáng, nụ cười thiên thần, v.v… Rồi ngài lại tiếp tục cuộc đối thoại với người thanh niên:
– Mà xin chú cho biết quý danh.
Don Bosco muốn trả lời: “Philip Nêri”. Nhưng trong đám thính giả, có tiếng xì xào, gần như một tiếng nói lớn: “GIOAN BOSCO”.