49. Một bà chẳng phải chết
Thấy chỗ tập hợp các em để nghe dạy giáo lý quá hẹp, không đủ cho các em ngày càng đông. Don Bosco để tâm kiếm một chỗ rộng lớn hơn. Sau cùng ngài tìm ra được một nơi gần nhà nguyện của nghĩa trang thánh Phêrô bị xiềng xích.
Được sự thỏa thuận của linh mục tuyên úy nhà nguyện đó, ngài dẫn đoàn trẻ đông đúc của ngài tới đó, ngày Chúa nhật 25.05.1844. Thấy nơi đó rộng rãi, mát mẻ, các em phấn khởi lắm, và tổ chức vui chơi thỏa chí.
Nhưng buồn thay, các em vừa nếm được mấy phút hạnh phúc, thì hạnh phúc đã trở nên cay đắng, do lỗi của một người đàn bà. Chị bếp của cha tuyên úy nghe thấy tiếng vui đùa hò hét của 400 thiếu niên, liền chạy ra đầu nhà, giận dữ, hai tay chống nạnh, bắt đầu gọi các em và chửi mắng nhiều lời độc địa, đúng là thứ lưỡi rắn độc.
Để cho đủ bộ, đứa con gái của chị ta cũng chạy theo và la mắng, con chó của chị ta thì sủa, con mèo cũng kêu meo meo, đàn gà thì cục ta cục tác. Người ta có cảm tưởng như sắp xảy ra một cuộc đại chiến tại Âu Châu.
Trước hết, Don Bosco tìm cách làm cho chị ta im đi, nhưng mụ ta vẫn la hét và nói những lời xỉ vả ngài. Giống như một người bị quỷ ám, mụ nắm tay, giơ về phía ngài và hét:
– Không!... Không!... Cả cha nữa, Don Bosco, cha đừng có tới đây Chúa nhật sau, nếu không sẽ mang vạ vào mình.
Để chấm dứt cái màn đáng buồn này, thánh nhân đành phải nói với chị ta một cách ôn tồn:
– Thôi bà ơi, đã chắc gì bà còn ở nơi đây Chúa nhật sau.
Rồi Don Bosco tập hợp các em lại và dời đi khỏi đó, đồng thời cha nói với các em:
– Ôi người đàn bà đáng thương! Chị ấy cấm không cho cha con mình đặt chân tới đây Chúa nhật sau, mà lúc ấy thì chị cũng bị mang đi chôn rồi.
Và điều đó đã xảy ra đúng như thế.