52. Đội cận vệ danh dự
Nhưng ngay tại cánh đồng này, Don Bosco cũng không tránh hết được những sự phiền hà. Một hôm, chính bá tước Ca-vua, thị trưởng Torino, tới chỗ các em hội họp. Thấy Don Bosco ngồi phệt trên đất với nhóm thiếu niên vây quanh ngài, bá tước hỏi những người cùng đi với ông:
– Ông cha kia là ai đó?
– Thưa là Don Bosco.
– Don Bosco à! – Bá tước nói một cách đầy sửng sốt. – Vậy thì ông cha này điên rồi, hoặc đáng phải nhốt vào tù.
Bá tước cho mời ngài lại và nói: “Này, cha tốt lành ơi, cha hãy nghe lời tôi khuyên: cha hãy bỏ mặc cho lũ nhóc này. Chúng sẽ chỉ gây khó chịu cho cha, và gây phiền hà cho chính quyền thôi. Tôi thấy tụ tập chúng lại như vầy rất nguy hiểm, bởi vậy tôi sẽ không dung thứ đâu”.
Sau khi nghe những lời giải bày rất ôn tồn và khiêm tốn của Don Bosco, ông bá tước chỉ còn cách nói:
– Mà lũ ranh con này có hệ gì đến cha? Thôi, cha giải tán chúng về nhà chúng đi. Cha đừng ôm lấy những trách nhiệm như thế.
– Điều rất hệ trọng là nền giáo dục tôn giáo của chúng và sự cứu rỗi của chúng. – Don Bosco trả lời.
– Trong khi chờ đợi, tôi sẽ phải cho người trông chừng cha.
Từ đó trong một thời gian khá lâu, mỗi Chúa nhật, ty cảnh sát phái nhân viên đến canh chừng, xung quanh cha con Don Bosco tập họp, và còn theo cha khi cha dẫn các em đi đây đó.
Thấy mình được theo dõi, hay là được bảo vệ như một ông hoàng, bởi một đội cận vệ danh dự, Don Bosco chỉ mỉm cười hóm hỉnh, và ngài gọi thời gian này là “những ngày thú vị nhất của công cuộc ngài”.