54. Vô nhà điên
Mấy vị linh mục đó bàn định câu chuyện với tòa giám mục, rồi gặp ông giám đốc một nhà thương điên. Họ xin giữ một chỗ cho người bệnh của họ. Thế rồi, hai vị hăng hái và khỏe mạnh nhất trong mấy vị linh mục đó đã lãnh thi hành kế hoạch đáng buồn này.
Họ đã thuê một chiếc xe ngựa có mui kín, rồi đến thăm Don Bosco. Sau vài câu chuyện vui vẻ, họ mời ngài cùng dạo chơi cho vui: “Cha bạn ơi, hãy đi dạo với chúng tôi một vòng! Đi đổi khí một chút sẽ rất tốt đối với cha. Chúng tôi đã có xe chờ sẵn kia rồi”.
Thánh nhân khám phá ra ngay mưu mẹo của họ và những gì họ tính làm cho ngài, nên ngài vui vẻ nhận lời mời và reo lên:
– Thế thì còn gì bằng! Lại có xe nữa! Hoan hô xe ngựa! Tôi không quen đi xe ngựa, nhưng cũng được. Vâng, nào ta cùng đi!
Họ mời ngài lên xe trước, nhưng ngài không chịu và nói:
– Đâu tôi dám vô lễ như thế. Xin mời hai cha lên trước ạ!
Hai vị liền bước lên xe, không chút nghi ngại, đinh ninh rằng Don Bosco sẽ bước lên theo. Nhưng vừa thấy hai vị ngồi vào trong xe, Don Bosco liền đóng cửa thật mạnh và ra lệnh cho người đánh xe:
– Lẹ! Chở thẳng vào nhà thương điên!
Người đánh xe quất ngựa chạy lẹ, và không mấy lúc đã tới nơi. Cổng nhà thương đã mở sẵn, có mấy y tá đang chờ đó. Xe đi thẳng vào trong sân.
Người gác khóa cổng lại. Các y tá xúm lại quanh xe, nhưng khi mở cửa ra thì thấy hai chứ không phải một người điên.
Hai vị linh mục phản đối hết sức mình, nhưng vẫn bị dẫn lên lầu trên. Vì bác sĩ và ông giám đốc bệnh viện vắng mặt, cho nên trưa đó, mỗi linh mục được một phần ăn của người điên. Mãi tới chiều tối, khi bí ẩn được làm sáng tỏ, hai ngài mới được thả về.
Chỉ trong một ngày, tin này đã đồn ra khắp thành phố. Bao nhiêu nghi ngờ của người ta về thánh nhân đều tan bay hết, và từ nay mọi người đầy lòng cảm phục Don Bosco.