67. Bốn xu cháo bột bắp
Một hôm, một người tự xưng là cha của năm đứa con, và đã hai ngày không có gì cho chúng bỏ bụng, ông ta vào tận bàn giấy của Don Bosco và xin giúp đỡ.
Thánh nhân nhìn người ấy với tấm lòng cảm thương, rồi lục lọi hết các túi, chỉ còn có bốn xu, ngài đưa cho ông ta và làm phép lành cho ông ta.
Người đó ra đi, và Don Bosco quay lại nói với ông Giuse Brosio có mặt ở đó:
– Người này đáng thương quá! Nếu tôi có một trăm lira, tôi cũng cho ông ta hết, vì ông ta đã nói sự thật.
– Làm sao cha biết đó là sự thật? Cha có quen biết gì ông ta đâu?
– Tôi còn có thể nói hơn nữa: ông ta không những chân thành và ngay thật, ông còn chăm chỉ làm ăn và tận tụy với gia đình. Chỉ vì không may mà ông ta bị nghèo khổ.
– Sao cha biết được những điều đó?
Don Bosco cầm lấy tay người bạn, nắm chặt lại và nói: ‘Tôi đọc thấy tất cả trong lòng ông ta”.
Tình cờ sau đó ít lâu, ông Giuse Brosio gặp lại người đã nhận được bốn xu của Don Bosco, và người này cũng nhận ra ông ta và nói:
– “Tôi đã đem bốn xu đó của Don Bosco mua bột bắp, nấu cháo cho các con tôi. Nhưng đó là một thứ cháo bắp do phép lạ: Đúng ra chỉ đủ tàm tạm cho hai người ăn, thế mà bảy người đã ăn no, no đến nỗi hôm sau vẫn không đói. Don Bosco là một ông thánh, và gia đình tôi kêu ngài là ông thánh cháo bắp. Hơn nữa, nhờ lãnh phép lành của ngài, tôi đã kiếm được việc làm. Công việc làm ăn của tôi đã thuận chiều may mắn, và mỗi ngày mỗi khá hơn”.
Khi ông Brosio kể lại cuộc gặp gỡ này cho Don Bosco nghe, thánh nhân đã nói lớn: “Đúng tôi là linh mục cháo bắp”.