FMA Logo

73. Ồ, rồi chúng sẽ rớt xuống!



Từ lâu, Don Bosco vẫn suy tính mua ngôi nhà bên cạnh của ông Pinardi, để mở rộng thêm Nguyện xá, nhưng ông này đòi một giá quá cỡ. Tình cờ, tối ngày 19.02.1851, tại khách sạn đối diện với ngôi nhà đó, nổi lên một trận ẩu đả, làm nhiều người bị thương và chết.

Chán ngán vì phải chứng kiến những cảnh như thế, ông Pinardi đã lập tức tới gặp Don Bosco và nói với ngài:

– Thưa cha, thật là hết chịu nổi! Ngán quá sức! Người ta chỉ đập lộn nhau hoài! Nếu cha muốn mua ngôi nhà của tôi, tôi sẵn sàng để lại cho cha.

– Bao nhiêu?

– Như tôi đã nói với cha: tám mươi ngàn…

– Tôi không thể mua giá đó.

– Tại sao vậy?

– Vì như thế là mắc quá cỡ.

– Thế tôi để cho cha định giá.

– Ông để cho tôi đúng giá nghe!

– Vâng, xin hứa.

– Ông nghe đây: tôi đã nhờ người ta định giá và người ta quả quyết rằng: trong tình trạng hiện nay của nó, ngôi nhà này chỉ đáng từ 26 đến 28 ngàn lira. Tôi xin trả ông ba mươi ngàn. Ông chịu không?

– Chịu, nhưng cha phải trả tiền ngay.

– Được, trả ngay.

– Vậy khi nào làm giấy tờ?

– Khi nào ông muốn.

– Tuần sau được không?

– Tùy ý cha.

Hai người bắt tay nhau và tạm biệt. Nhưng kiếm đâu ra tiền để trả? Đó là mối lo nghĩ đã ray rứt Don Bosco những ngày đó. Ngài nhớ rằng linh mục Rossini đã hứa cho ngài hai mươi ngàn lira, nhưng lấy đâu ra mười ngàn lira cho đủ số ba mươi ngàn?

Thì Chúa Quan phòng đã lo liệu cho ngài. Bỗng dưng cha Cafasso, bạn và cố vấn của ngài, đến Nguyện xá, vừa đi vừa tươi cười, y như thể các vị thánh có thể đọc được những gì trong lòng nhau. Ngài nói với Don Bosco:

– Tôi mang tới cho cha một món tiền dâng cúng hậu hĩ. Đó là mười ngàn lira do bà bá tước Casazza gởi cho các công trình của cha.

– Deo gratias! Cảm tạ Chúa! – Don Bosco nói. – Thế này là phó mát tra vào nui.

Rồi ngài kể chuyện vừa mua xong ngôi nhà của ông Pinardi. Ngài đi qua ngay ông này.

– Khi nào thì ông muốn chúng ta thảo hợp đồng? Tôi có đủ tiền rồi đây, toàn tiền vàng.

Nghe thấy tiếng vàng, ông Pinardi tỉnh hẳn người lên, và nhận đi liền tới nhà ông trưởng khố Cotta.

Đến lúc ký giấy tờ, Don Bosco đổ trong bao ra, và xếp lên bàn ba mươi ngàn lira bằng vàng. Nhưng còn lệ phí? Và các món quà Don Bosco đã hứa cho bà Pinardi? Vậy còn phải trả 3.500 lira nữa!

Don Bosco đã không nghĩ tới chuyện đó. Ngài rối trí một lúc, rồi ngài đổi sự lúng túng thành một màn vui nhộn. Ngài lắc và dốc mạnh cái túi vải ngài vẫn cầm ở tay và nói: “Tôi hy vọng sẽ còn mấy đồng tiền rớt xuống!”.

Ông chưởng khế và người làm chứng đều phì cười, nhưng ông Cotta, đại ân nhân của Don Bosco đỡ lời:

– Số 3.500 lira, để tôi trả, được không?

– Các bạn thấy đó, mấy đồng tiền đó đã rớt xuống! – Don Bosco nói. – Ồ, tôi biết chắc Chúa Quan phòng không nỡ để tôi lúng túng.


FMA Logo

Địa chỉ: 57 Đường số 4, Khu phố 56, P. Tam Bình, TP. Hồ Chí Minh

Mọi ý kiến đóng góp xin gửi về email: libraryfmavtn@gmail.com

Liên Kết

Truyền Thông FMA

Copyright Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ © 2026