75. Rượu vang danh thánh Chúa
Tục ngữ phương tây có câu: “An đi rồi sẽ thấy muốn ăn”. Trường hợp của Don Bosco đã đúng như thế. Mua được ngôi nhà rồi, ngài cảm thấy cần có thêm một ngôi nhà nguyện, để tập hợp các em cho tiện. Ngài nói với mẹ Margarita:
– Mẹ à, con muốn xây dựng một nhà thờ kính thánh Phanxicô Salê, bổn mạng chúng ta.
– Con lấy đâu ra tiền? Con biết chúng ta không còn gì hết… Mấy đứa trẻ của chúng ta ăn độn đủ thứ. Con hãy nghĩ đến điều đó trước! Con hãy bàn tính với Chúa.
– Thì con vẫn làm như mẹ nói. Thiên Chúa rất tốt lành. Tiền bạc thì Chúa có dư thừa cho cả thế giới. Xin mẹ đừng sợ!
Don Bosco cho mời kiến trúc sư tới và xin làm một họa đồ. Rồi ngài kêu nhà thầu tới trao công việc, và lập tức ba chục thợ xây và lao công bắt tay vào việc.
Trong bọn thợ xây có vài anh thỉnh thoảng lại chửi thề, làm khổ tâm Don Bosco và mẹ ngài mỗi khi nghe thấy.
Được yêu cầu đừng chửi thề như vậy, họ xin lỗi và nói:
– Biết làm sao được? Đó là thói quen, buột miệng nói không kịp nghĩ gì hết. Thật khó sửa mình lắm.
– Vậy thì chúng ta sẽ làm thế này. – Don Bosco nói với họ. – Nếu các anh thôi chửi thề, thì mỗi thứ bảy, các anh sẽ được uống vài ly rượu vang thật ngon.
Một lời như thế có hiệu quả hơn nhiều bài giảng dạy: vì thích uống rượu, hứa không chửi thề nữa. Và họ đã giữ lời. Trong hơn một năm trời, cứ mỗi ngày thứ bảy, mẹ Margarita mang tới cho họ một thùng nhỏ rượu vang. Khi họ hỏi:
– Thưa bà Margarita, thứ rượu gì vậy?
– Đó là rượu vang danh thánh Thiên Chúa. – Mẹ trả lời.