77. Bất hạnh cho Torino!
Trong số các em được thâu nhận vào Nguyện xá, có một em tên là Gabriel Fassio, mười ba tuổi, tính nết như thiên thần và rất đạo đức. Don Bosco rất thương em và thường nói về em: “Em tốt lành quá, nhưng em sẽ chết ít lâu nữa thôi!”. Lời đó là một lời tiên tri.
Em Fassio ngã bệnh và khi không còn chữa được nữa, em đã lãnh nhận bí tích trong đạo. Rồi như được ơn linh hứng, em nói lớn: “Bất hạnh cho Torino!... Bất hạnh cho Torino!”.
Các bạn hữu đang đứng xung quanh để giúp em, hỏi em tại sao lại nói thế, thì em trả lời:
– Một trận động đất ghê sợ!
– Khi nào sẽ có động đất?
– Ngày 26.04… Bất hạnh cho Torino!
– Chúng ta phải làm gì?
– Phải cầu xin thánh Luy Gonzaga để ngài che chở Nguyện xá và những người trong đó.
Sau đó, em Fassio đã chết cách lành thánh và các em ở Nguyện xá mỗi sáng và mỗi tối đọc thêm một kinh Lạy Cha, một kinh Kính Mừng và một kinh Sáng Danh kính thánh Luy Gonzaga, rồi thêm câu: “Khỏi mọi sự dữ, xin Chúa chữa chúng con”.
Đúng ngày 26 tháng 04 năm 1832, vào lúc mười hai giờ trưa, một tiếng ầm ầm ghê sợ, xa hơn ba cây số còn nghe rõ, làm rung chuyển cả thành phố, các cửa lớn và cửa sổ đều rớt ra khỏi bản lề, làm vỡ tan tành các cửa kính. Kho thuốc súng nổ tung, suýt làm cho Torino thành đống gạch vụn.
Nhà Nguyện xá chỉ cách kho thuốc có 500 mét, còn y nguyên không bị tàn phá, và các em bị vùi trên các đường xá và ngoài đồng đều bằng an vô sự. Don Bosco xin cho in một ảnh thánh để kỷ niệm sự kiện này: trên mẫu ảnh, xa xa đằng sau người ta thấy thành phố Torino, và kho thuốc súng bốc lửa, phía trên là Đức Mẹ An Ủi kẻ âu lo, phía trước là mấy thiếu niên quỳ cầu khẩn Đức Mẹ, phía dưới là hàng chữ: “Lạy Mẹ Maria, chúng con được cứu thoát cơn nguy bị lửa thiêu, nhờ ơn Mẹ. Chúng con đến quỳ dưới chân Mẹ để cảm tạ Mẹ”.
Biết bao lần Don Bosco đã cùng hát những lời này với các em thiếu niên, giống như một bài thánh ca, rồi cùng nhau hoan hô Đức Mẹ và Gabriel Fassio đã cứu các em khỏi nguy khốn.