79. Ngài đuổi thẳng họ ra
Mấy ông Tin lành thấy không thể dùng lý sự trong các cuộc tranh luận để bắt Don Bosco im tiếng, liền nghĩ ra nhiều cách khác.
Một ngày Chúa nhật tháng 8 năm 1853, có hai người tới Nguyện xá, xin gặp Don Bosco. Được đưa vào bàn giấy ngài, một người là mục sư nhóm Vaudois, sau khi khen ngợi tài đức của ngài và lòng nhiệt thành của ngài, đã nói với ngài: “Thưa cha, thay vì lo xuất bản loại sách “Bài đọc công giáo” và viết những sách về tôn giáo, nếu cha lo nghiên cứu lịch sử hoặc một chủ đề khác, thì cha sẽ làm ích cho công trình của cha hơn. Xin cha nhận lấy số tiền dâng cúng đầu tiên này của tôi: đây là bốn tờ trăm lira. Tôi chắc rằng cha sẽ nhận được những khoản tiền dâng cúng khác nữa.”
Don Bosco từ chối cách khinh bỉ lời đề nghị xảo trá đó. Thế là họ đứng lên, vẻ mặt dữ tợn và hăm rằng: “Cha từ chối như thế là không phải, là làm nhục chúng tôi. Cha biết chuyện gì sẽ xảy ra cho cha”.
Don Bosco thoáng thấy ngoài cửa phòng ngài có một thanh niên của ngài vẫn trông chừng. Ngài trả lời mấy người kia: “Tôi nghĩ rằng mấy ông không biết một linh mục công giáo là gì: một linh mục luôn sẵn sàng chết cho vinh danh Thiên Chúa và lợi ích của các linh hồn. Xin các ông ngưng ngay những lời hăm dọa của mấy ông: tôi coi khinh những lời như thế.”
Nghe những lời này, sự tức giận của mấy ông không nén nổi nữa, học liền xô lại túm lấy ngài. Nhưng Don Bosco đã thận trọng nắm lấy một chiếc ghế để tự bảo vệ: “Nếu tôi muốn dùng sức mạnh, tôi có thể cho mấy anh thấy xâm phạm gia cư của tôi thì phải trả giá đau đớn thế nào, nhưng sức mạnh của linh mục ở nơi đức nhẫn nhục và sự tha thứ. Tuy nhiên, mấy anh phải chấm dứt ngay cái trò này! Vậy thì ra đi ngay!”.
Giữa lúc đó cửa văn phòng mở ra, và Giuse Buzzeti, một thanh niên cường tráng, đệ tử trung tín của Don Bosco, bước vào. Don Bosco bảo Buzzeti cách bình tĩnh: “Con đưa mấy anh này ra cổng, họ không biết lối ra”.
Hai người nhìn nhau, rồi cùng nhau đi theo người hướng dẫn ra cổng.