81. Chúng đánh đập ngài túi bụi
Một chiều tối khác, ngài được mời đi giải tội cho một bà đau nặng. Ngài cũng đi ngay, nhưng không quên đem theo bốn thanh niên thân tín. Ngài để hai anh ở chân cầu thang, hai ở ngoài cửa phòng.
Bước vào phòng, ngài thấy một người đàn bà thở hổn hển, làm bộ như sắp tắt thở. Xung quanh bà ta là bốn người đàn ông vẻ mặt khả nghi.
Don Bosco xin mấy người này lui ra, để người bệnh xưng tội, nhưng bà ta phản đối:
– Trước hết tôi muốn tên ăn cắp này rút lại lời vu khống mà y đã tung ra chống tôi.
– Vu khống nào? – Người bị chỉ mặt trả lời cách giận dữ.
– Có mà!
– Không có!
– Thôi im đi! Đồ đê hèn!
– Tôi đê hèn hả?
Thế là tất cả cầm lấy gậy. Các đèn tắt hết, trong tối om, các cú đánh cứ như mưa trên Don Bosco, ngài đã lanh hiểu cái trò của chúng, nên vội cầm lấy ngay một chiếc ghế, đội ngược lên đầu mình để tự bảo vệ và tìm lối ra cửa.
Nghe thấy tiếng đánh đập ầm ầm như thế, mấy thanh niên của Don Bosco lấy vai hích mạnh và cửa mở tung ra: Don Bosco có thể trở về bình an vô sự với các con của ngài.