84. Lại con Xám
Vào cuối tháng 12 năm 1854, trong một đêm tối trời và đầy sương mù, Don Bosco đang đi từ trung tâm thành phố về nhà. Lúc đang từ đường Consolata về tới ngang nhà Cottolengo, thì bỗng ngài thấy hai người đàn ông đi trước ngài mấy bước. Họ để ý đi đúng nhịp của ngài, ngài đi nhanh thì họ bước nhanh, ngài đi chậm thì họ cũng bước chậm lại.
Đúng rồi, họ có toan tính gì đây. Thánh nhân muốn quay trở lại để trú ẩn tại một nhà gần đó, nhưng không kịp: chúng quay lại bất ưng, túm lấy ngài và quàng một áo choàng lên đầu ngài.
Don Bosco cúi mình xuống rất lẹ, và đã có lúc rút được đầu mình ra. Ngài vừa chống cự, vừa kêu cầu cứu, nhưng hai tên côn đồ ghì chặt lấy ngài, lấy mù soa nhét vào miệng ngài. Chính lúc đó con Xám chồm tới! Nó rú lên, như một con sư tử, làm chúng té lăn ra trên đống bùn trên đường. Rồi nó đứng thẳng lên bằng hai chân sau, bên cạnh Don Bosco, nó nhe bộ răng nanh của nó và nhìn mấy tên địch thù của nó bằng một vẻ đầy ngạo nghễ và thách thức.
Mấy tên hèn kia, lấm láp vấy bùn và run sợ hết mình, lóp ngóp bò dậy và kêu xin Don Bosco:
– Xin cha thương cứu chúng tôi khỏi con chó này! Chúng tôi xin cha thứ lỗi và tha tội cho chúng tôi.
– Được, tha cho mấy anh lần này. – Don Bosco trả lời. – Nhưng đi ngay khỏi đây và để cho tôi đi lo công việc của tôi.
Chúng cảm ơn ngài, rồi ba chân bốn cẳng chạy trốn mất dạng, để quên cả áo choàng và khăn quàng cổ của chúng. Còn thánh nhân thì trở về nhà bằng an.