FMA Logo

87. Những lễ an táng lớn tại hoàng cung



Ngày 28 tháng 11 năm 1854, một dự luật được đưa ra tại hạ nghị viện về việc hủy bỏ các dòng tu. Don Bosco rất đau lòng về việc này, và hôm đó ngài đã có một chiêm bao.

Ngài thấy mình đang đứng trong sân Nguyện xá cùng với các giáo sĩ và các linh mục của ngài, thì một người lính hầu nhà vua vội vàng đi tới truớc mặt ngài và kêu lớn tiếng:

– Tin quan trọng!

– Tin gì thế? – Don Bosco hỏi.

– Tôi loan báo quý ngài biết: “Có lễ an táng lớn tại hoàng cung!” – Rồi người đó biến mất.

Năm ngày sau, Don Bosco lại có một chiêm bao khác. Ngài thấy mình như đang ngồi ở bàn giấy và đang viết, thì nghe thấy tiếng ngựa hý ở ngoài sân. Ngài thấy cửa mở ra và xuất hiện cùng người lính hầu đó, mặc đồng phục đỏ. Anh ta bước vào nửa người và kêu lớn tiếng:

– Xin báo tin cho ngài: “Không phải một lễ an táng tại hoàng cung, mà là nhiều lễ an táng”. – Anh ta lập lại câu đó một lần nữa, rồi khép cửa lại đi mất.

– Don Bosco chạy ra ban công, thấy người lính đã lên ngựa, liền hỏi tại sao lại loan tin như thế, nhưng anh ta thúc ngựa đi và nói thêm: “Những lễ an táng linh đình tại hoàng cung!” – Rồi anh ta biến mất.

Sáng sớm hôm đó, thánh nhân lại gửi cho nhà vua lá thơ thứ hai, kể cho vua nghe giấc chiêm bao này. Khi ngài chiêm bao lần trước, ngài cũng gửi một thư để cảnh tỉnh nhà vua. Ngài xin vua làm mọi cách để ngăn cản đạo luật chống tôn giáo này.

Ít lâu sau đó, mẫu hậu Maria-Teresa lâm bệnh nặng và qua đời ngày 12 tháng giêng, thọ 54 tuổi. Lễ an táng của bà được cử hành ngày 16, thì ngay chiều đó hoàng hậu Maria-Adélaida chịu của ăn đàng và qua đời ngày 20, hưởng dương 33 tuổi.

Chưa hết! Ngay chiều hôm đó, hoàng thân Ferdinand, bào đệ của vua, cũng chịu của ăn đàng và tắt thở trong đêm mùng 10 rạng ngày 11 tháng 2, cũng chỉ mới 33 tuổi.

Mặc dù có những nấm mồ mới đó, và mặc dù có những cái chết liên tiếp như vậy, cuộc tranh luận về đạo luật đáng buồn kia đã lại bắt đầu lại, và được chấp thuận sau 17 phiên họp, để được đệ lên thượng viện.

Vẫn còn le lói một chút hy vọng, cho nên để củng cố hy vọng đó, Chúa đã ban xuống một lời cảnh cáo thứ bốn, ngày 17 tháng năm, hoàng gia lại có thêm một cái tang Hoàng tử út của hoàng hậu Maria-Adélaida quá cố, đã theo mẹ qua thế giới bên kia.

Như vậy, trong vòng bốn tháng, nhà vua đã lần lượt mất mẹ, mất vợ, mất em, và mất một con trai. Các chiêm bao của Don Bosco đã được thực hiện. Nhưng năm ngày sau đó, thượng viện đã thông qua đạo luật với một đa số nhỏ là mười một thăm.

Lần này, Don Bosco cảm thấy đau buồn lắm, vì từng trăm nhà dòng và đan viện sẽ bị tịch biên, từng ngàn tu sĩ và nữ tu phải tan tác.

Tuy nhiên, Don Bosco vẫn tiếp tục viết thư cho vua với hy vọng kéo vua ra khỏi ngõ bí có thể rất thảm hại này. Thế rồi, một hôm, vua tâm sự với viên sĩ quan hầu cận là hầu tước D’Angrogna: “Chà! Trẫm muốn gặp đích thân con người đó và nói chuyện với ông ta”. Rồi một buổi sáng, vua cùng với viên đại tướng cỡi ngựa tới khu phố Valdocco, xin gặp Don Bosco. Chẳng may, mấy phút trước đó, Don Bosco đã bảo với người giữ cổng: “Sáng nay tôi bận việc lắm. Dù vua có tới, anh cũng sẽ nói là tôi không thể tiếp ngài được.”

Người giữ cửa đã trung thành giữ lời dặn, cho nên vua Victor-Emmanuel đã lui về. Vua cho viên sĩ quan hầu cận thấy sự bực tức của mình, nên ngay sáng hôm sau, ông này còn bị ảnh hưởng về sự xúc phạm, đã hỏi thánh nhân:

– Linh mục là Don Bosco?

– Vâng, chính tôi đây.

– Linh mục đã dám viết một số thư cho đức vua để tìm cách áp đặt một cách cai trị cho vương quốc phải không?

– Tôi đã viết thư, nhưng tôi không có ý áp đặt ai phải theo ý tôi.

Viên đại tướng liền buông ra những lời lăng mạ, gọi thánh nhân là người tráo trở, là kẻ cuồng tín, là tên phản tặc, là kẻ thù của nhà vua.

Don Bosco tìm cách cắt đứt cái chuỗi lời phỉ báng này, nhưng viên sĩ quan càng nổi giận, và có lúc đã hét lên:

– Tôi không muốn những lời nói suông! Tôi muốn có những hành vi. Linh mục phải đền tạ những lời sỉ báng mà linh mục đã cả gan gởi tới đức vua.

– Đền tạ thế nào?

– Nhân danh đức vua, mời linh mục ngồi xuống và viết những lời tôi đọc cho mà viết.

– Tôi sẵn sàng.

Viên đại tướng bắt đầu đọc một kiểu mẫu đơn phủ nhận, chối bỏ sự thật. Don Bosco đặt bút xuống bàn và nói:

– Không thể như thế này được! Tôi không thể viết một sự phủ nhận như thế.

– Trái lại, với bất cứ giá nào, linh mục phải viết như thế.

– Không, tôi sẽ không viết đâu.

Viên đại tướng định rút kiếm ra, như muốn thách ngài đấu, nhưng với sự hiền hòa của ngài, Don Bosco làm ông ấy bỏ ý định, ngài nói: “Thưa hầu tước, nếu tôi biết trước rằng ngài muốn xếp đặt công việc này cho êm xuôi, thì tôi đã đích thân tới nhà ngài, khỏi phiền ngài quá bộ tới đây.”

Hơi ngạc nhiên về đề nghị đó, ông tướng đã bớt nóng. Ông ta dịu giọng nói:

– Linh mục sẽ tới nhà tôi thật không?

– Chắc chắn tôi sẽ tới.

– Linh mục có đủ can đảm sao?

– Quá đủ mà!

– Tôi có thể tin lời linh mục?

– Dĩ nhiên.

Ngày hôm sau, đúng giờ đã hẹn, Don Bosco đã tới nhà hầu tước D’Angrogna. Hai người đã thảo ra một bức thư chúc tụng đức vua. Và từ lúc đó, hầu tước trở thành người thân và ân nhân của Don Bosco.

Sau này, chính vua Victor-Emmanuel cũng tỏ lòng quý mến Don Bosco, tìm cách gặp thánh nhân tại Torino và tại Florence. Vua nói với Đức Tổng Giám mục Gênova về ngài rằng: “Đức Cha biết không? Ông bạn quý yêu Don Bosco của chúng ta thật là một ông thánh!”.

Và vua không ngừng bố thí, giúp đỡ ngài cũng như các vị trong dòng họ Savoie của vua tiếp tục làm sau này.


FMA Logo

Địa chỉ: 57 Đường số 4, Khu phố 56, P. Tam Bình, TP. Hồ Chí Minh

Mọi ý kiến đóng góp xin gửi về email: libraryfmavtn@gmail.com

Liên Kết

Truyền Thông FMA

Copyright Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ © 2026