93. Chết bất ưng
Tháng giêng năm 1865, Don Bosco được mời tới giảng tuần đại phúc tại Viarigi, trong vùng Mont-ferrat, là nơi một linh mục khốn nạn đã gieo rắc nhiều điều lầm lạc.
Tuần đại phúc bắt đầu mấy ngày rồi, mà dân đến nghe giảng vẫn thưa thớt. Thánh nhân liền nhờ mấy thính giả đi cảnh cáo các người trong xứ rằng: “Nếu họ không muốn đến nghe giảng, thì Thiên Chúa sẽ bắt họ phải đến”. Rồi ngài xin họ cùng ngài đọc một kinh Lạy Cha và một kinh Kính Mừng cầu cho người sẽ chết trước tiên trong họ.
Tin đó loan truyền ra rất nhanh, nhưng như chớp, và mọi người run sợ. Tuy nhiên chiều hôm đó, tại một trong những nhà tai to mặt lớn, người ta vẫn tổ chức hội hè có khiêu vũ, vui nhộn cho tới sáng.
Đúng vào giờ đó, người tổ chức buổi hội hè đó thình lình lăn ra chết do một bệnh đau đớn.
Người ta chạy đón linh mục, nhưng ngài tới không kịp. Sáng hôm sau đó, trong bài giảng, Don Bosco đã chỉ nói một cách đơn giản, không ám chỉ ai hết: “Bây giờ chúng ta hãy đọc một kinh Lạy Cha, một kinh Kính Mừng cầu cho người anh em đáng thương của chúng ta vừa mới qua đời”.
Ngài đọc kinh cách thong thả, và trầm buồn làm mọi người xúc động sâu xa.
Từ ngày đó, dân chúng lũ lượt kéo nhau tới nhà thờ. Người ta bị xúc động đến nỗi trong số khoảng ba ngàn giáo dân, không một người lớn nào không xưng tội, rước lễ trong dịp đó.