99. Mười ngàn lira của một bà hầu tước
Tháng 12 năm 1864, thủ đô của vương quốc được dời từ Torino về Florence, và theo lời yêu cầu của nhiều vị đại ân nhân của ngài, Don Bosco cũng quyết định qua đó để xin trợ giúp.
Cuộc hành trình qua Florence của ngài được coi như một cuộc khải hoàn. Tất cả các báo chí đều nói về ngài. Ngài được đón tiếp tại tòa Tổng Giám mục, các vị kinh sĩ có buổi họp đặc biệt để tôn kính ngài. Tất cả giới thượng lưu quý phái đều tranh nhau tiếp ngài.
Trong số đó có bà hầu tước Gerini. Bà xin ngài nghỉ lại một ngày tại nhà bà ở Florence, nhưng Don Bosco trả lời:
– Thưa bà hầu tước, tôi không thể dừng lại được. Các trẻ em của tôi mong chờ tôi.
– Thì có sao? Cứ để chúng chờ. Khi nào cha về, chúng sẽ thấy cha.
– Vâng, nhưng chúng chờ bánh mì! Nếu tôi không về, ai sẽ trả tiền bánh mì cho chúng?
– Tất cả có bao nhiêu em?
– Chừng một ngàn.
– Phải bao nhiêu tiền để mua bánh mì cho các em ngày hôm đó?
– Chừng mười ngàn lira.
– Nếu người ta kiếm cho cha đủ số tiền đó, cha có sẵn lòng ở lại đây không?
– Tại sao không, thưa bà?
– Vậy tôi sẽ tặng mười ngàn lira đó.
– Nếu thế, xin Chúa chúc lành cho bà. – Don Bosco vừa nói vừa cười.