Chương 11 - Suy niệm thứ hai: Cao trọng của nhân đức
Con hãy suy: chỉ có nhân đức và lòng đạo mới làm linh hồn vui sướng hạnh phúc ở đời này; và hãy suy nhân đức tốt đẹp ngần nào. Con đem nhân đức đối chiếu với các tính hư, nết xấu tương phản thì sẽ thấy! Đức nhẫn nại dịu dàng biết bao so với giận dữ; đức hiền từ so với nóng nảy và buồn phiền, đức khiêm nhường ngược hẳn với kiêu hãnh và tham vọng; lòng quảng đại trái hẳn với hà tiện bủn xỉn, ganh tị; đức tiết độ tương phản với tính buông tuồng phóng túng! Khi đã tập tành thuần thục, các nhân đức có đặc tính kỳ diệu làm cho linh hồn nếm thấy ngọt ngào, êm ái vô song. Ngược lại các tính hư gây nơi hồn cảm giác vô cùng mệt mỏi, chán ngán. Ta còn đợi gì mà không giơ tay thu tích lấy các ngọt ngào thú vị ấy?
Về các tính nết xấu, ai có ít, thì không thỏa, kẻ có nhiều thì đâm bất mãn:
Còn về nhân đức, ai mới có chút ít, đã được thỏa lòng, càng có nhiều càng tăng vui thích. Ôi đời thánh đức, đời đẹp biết bao, êm dịu, dễ chịu và ngọt ngào! Cực phiền sẽ bớt đắng cay, yên ủi thêm êm ái! Không có ngươi, cái lành cũng thành khốn khó, và lạc thú chứa chan phiền muộn, xao xuyến và sa ngã. Ai biết ngươi, đều phải nói như đàn bà xứ Sa-ma-ri-a kia: “Lạy Ngài, ban cho con nước ấy!”. Đó là lời than thở, khao khát mà hai thánh nữ Tê-rê-xa và Ca-ta-ni-a thành Giênơ (Genes) quen làm, tuy về vấn đề khác.
—- o0o —-