117. Don Bosco triệu phú
Lần khác, cũng ngồi trên xe lửa, ngài gặp một người thoạt trông có dáng một người chạy hàng, mối lái cho các nhà buôn.
Toa xe chật ních người, và người kia nói về Don Bosco. Mặc dầu anh ta chưa bao giờ quen biết ngài, chưa bao giờ nhìn thấy ngài, vậy mà anh ta kể ra đủ thứ về ngài.
Don Bosco ngồi im nghe anh chàng nói. Nhưng khi anh ta oang oang cái mồm, nói Don Bosco là tay lưu manh đi xin tiền người khác để làm giàu cho gia đình mình, thì ngài ngắt lời anh ta: “Ông bạn có biết chắc những điều ông bạn vừa nói đó không? Ông bạn có biết Don Bosco và gia đình của ngài không?”.
– Ồ tôi biết linh mục đó lắm! Tôi gặp ông ta kể như hằng ngày. Tôi cũng quen biết gia đình ông ta. Ông ta thường gởi những số tiền lớn về cho gia đình, cho mẹ và anh ông ấy. Ông ta đã xây cất một biệt thự ở làng. Ông ấy về nghỉ hè ở đó. Ông ta có đủ xe, đủ ngựa.
– Này, tôi xin phép nói cho ông hay: Tất cả những điều ông nói không có lấy mảy may sự thật, toàn là bịa đặt hết.
– Sao? Linh mục cải chính tôi hả? Mà linh mục là ai mà dám nói thế?
Giữa lúc đó, xe lửa tới ga: nhiều hành khách lên xe. Thấy Don Bosco, họ reo lên:
– Ô Don Bosco! Cha ở đây sao? Cha mạnh khỏe không?
– Thế ra ngài chính là Don Bosco!
Những người trong toa xì xào với nhau:
– Ngài đó.
– Vâng, tôi là Don Bosco. Để tiếp nối câu chuyện, tôi buộc lòng phải tuyên bố rằng: tất cả những điều gì ông bạn kia đã nói đều là dối trá và ngụy tạo. Mẹ tôi chết từ nhiều năm rồi, sau khi đã cùng tôi hy sinh cho các trẻ mồ côi của Nguyện xá. Anh tôi vẫn ở ngôi nhà nghèo khó, nơi chúng tôi sinh ra. Còn về biệt thự, ngựa và xe, v.v… thì tôi cũng có nhiều như cái ông đi xe hạng ba kia.
Tất cả mọi người vỗ tay tán thưởng sự biện hộ của thánh nhân và tỏ nhiều dấu cung kính ngài. Còn anh chàng nói xấu ngài, mắc cỡ quá, nên khi tới ga, anh ta lẻn qua ngồi toa khác.