118. Giấc ngủ yên hàn
Hôm đó là ngày áp lễ trọng. Don Bosco ngồi giải tội trong phòng thánh, và tuy là nửa đêm rồi, số các em chờ xưng tội vẫn còn đông.
Quá mệt mỏi vì công việc trong ngày, kiệt sức vì đã thức khuya đêm trước, dần dần Don Bosco không cưỡng lại được sức ngủ: đầu ngài từ từ gục xuống trên vai em bé đang xưng tội.
Thoạt tiên em bỡ ngỡ, khi đã hiểu, em sung sướng được là người đỡ cho người cha tốt lành. Cậu cố gắng không cựa quậy, rồi lúc sau cậu bé cũng ngủ yên hàn.
Các em khác, đứng hoặc ngồi chờ quanh đó, thấy lâu tới lượt mình, cũng đâm ra ngủ hết. Thế là cha giải tội và các em xưng tội đã thi nhau ngủ mà không hay.
Khoảng hai giờ sáng, thánh nhân thức giấc, thấy cảnh nằm ngủ la liệt dưới chân ngài, ngài liền đánh thức các em, bảo về giường ngủ, hôm sau sẽ xưng tội.
Nhạc sĩ tài ba nhất của Tu hội Salêdiêng thời đó là cha Gioan Cagliero, sau này làm Giám mục và làm Hồng Y. Cha Cagliero đã soạn một bộ nhạc Thánh Lễ để kính tặng Don Bosco, và lấy tên là “Thánh Lễ Thánh Gioan”. Bản nhạc đó rất hay, nhưng hơi dài vì có nhiều đoạn hát chậm, và nhiều chỗ láy đi láy lại.
Được đem cử hành lần đầu tiên vào dịp Giáng sinh, lễ nửa đêm, bài lễ tuy hay lắm, nhưng cũng không cản nổi Don Bosco ngủ thiếp đi, khi hành lễ, lúc ngài ngồi cho ca đoàn hát kinh Tin kính. Đến nỗi thầy phó tế phải lắc mạnh để ngài thức dậy và lên bàn thờ tiếp tục hành lễ.
Hôm sau, ngài gọi cha Cagliero tới và bảo: “Con ạ! Cha muốn con đổi tên gọi cho bộ nhạc lễ đêm qua. Thay vì gọi là ‘Thánh Lễ Thánh Gioan”, cha sẽ gọi đó là ‘Thánh Lễ các linh hồn nơi luyện ngục””.
Cha Cagliero là người con ngoan ngoãn và yêu mến, đã lập tức sửa lại bản nhạc, cho những đoạn hát chậm hát nhanh hơn, và bỏ đi những quãng lập đi lập lại.