123. Otis - Botis - Pia - Totis
Buổi tối ngày 7 tháng 2 năm 1865, Don Bosco kể lại cho các em câu chuyện sau đây:
Một người giàu có đã lâm bệnh hơn hai tháng, bệnh càng ngày càng trầm trọng, và một người bạn ngoan đạo khuyên ông nên cho đi rước cha.
– Ồ, không. – Người bệnh trả lời. Tôi không muốn xưng tội. Tôi không muốn rước cha cụ nào hết.
– Nếu mời được Don Bosco t?i thì sao?
– Don Bosco? Tôi sẵn lòng gặp ngài. Tôi đã nghe nhiều điều tốt lành về ngài. Xin mời ngài tới, nhưng ngài đừng nói gì về xưng tội xưng lỗi.
Don Bosco kể tiếp:
Cha tới thăm bệnh nhân hôm thứ bảy trước. Ông ấy tỏ ý thích được gặp cha, nhưng xin cha nói bất cứ truyện gì, lịch sử, chính trị, hay về đề tài nào khác, trừ đừng nói về đạo và về xưng tội.
Thì tùy ý ông! Và cha bắt đầu kể cho ông ấy nghe những truyện vui, càng ngày càng làm cho ông ấy vui cười nhiều hơn. Tới một lúc, ông ấy cười ngặt nghẽo, muốn tắt thở. Ông ấy xin cha thôi, kẻo ông ấy chết vì cười, trước khi chết vì bệnh. Bấy giờ cha nói với ông:
– Thôi, bây giờ chúng ta nói chuyện nghiêm chỉnh hơn.
– Vâng, nhưng xin Don Bosco nhớ rằng tôi không muốn nghe nói về xưng tội. Đó là lời hẹn ước giữa chúng ta.
– Ông không muốn xưng tội, mà ông lại luôn luôn nhắc tới việc này trên môi miệng: như thế là ông tha thiết và lo việc ấy lắm. Dù sao thì tôi cũng sẽ không giải tội cho ông đâu; tôi sẽ chỉ nói cho nghe về cuộc đời dĩ vãng của ông thôi.
Rồi cha bắt đầu mô tả tỉ mỉ về tình trạng thê thảm của lương tâm ông ta. Người bệnh nghe rất chú ý, rồi hỏi cha:
– Nhưng thưa Don Bosco rất quý mến, làm sao cha biết được tất cả mọi truyện đời tôi như thế?
– Thì ông coi đấy. – Cha trả lời. – Tôi có bốn chữ để nhìn vào lương tâm của bất cứ ai.
– Đó là những chữ nào?
– Đó là “Otis-Botis-Pia-Totis”.
Người bệnh mở trố mắt ra và nói:
– Vậy thì không cần tôi phải thú tội nữa, vì cha biết hết rồi. Thế là tôi đã xưng tội xong và cách rất tốt lành.
– Đúng thế, việc thú tội của ông đã xong, ông không thấy khó mà không tự nhận mình đã lỗi phạm các tội đó. Nhưng ông phải sám hối và quyết chí sửa lại cuộc sống, nếu Chúa còn thương cho ông sống thêm.
– Tôi không thấy có gì khó trong việc đó. Trái lại tôi sẽ sung sướng làm theo lời cha.