124. Chiếc áo rốp quá rộng và cái cửa hẹp
Một bà giàu có trong hàng quý tộc Torino có lòng thương người nghèo và rất quảng đại. Bà có thói quen mỗi tháng tới thăm Don Bosco một lần để trao cho ngài món tiền dâng cúng của bà.
Một hôm bà tới, mặc một chiếc rốp có phần váy phồng. Bà muốn vào phòng Don Bosco, nhưng cửa phòng của ngài ghép kiếng, có hai cánh, nhưng thường chỉ mở một cánh. Thế là hẹp quá, các miếng thép chống phần váy phồng bị gãy và chiếc áo rốp xẹp xuống.
Thấy vậy, bà nổi nóng và nói sẽ không bao giờ trở lại Nguyện xá nữa. Thánh nhân rất lúng túng vì truyện vừa xảy ra, đã vội xin lỗi: “Xin lỗi bà, có lẽ bà quên rằng các cửa nhà Don Bosco không có rộng như ở lâu đài của bà.”
Mấy lời này có vẻ càng làm cho bà bực tức. Bà gọi xe ngựa của bà quay lại đón bà ngay, vừa bước lên xe bà vừa nói thêm một lần nữa rằng bà sẽ không bao giờ đặt chân đến Nguyện xá nữa. Don Bosco chỉ còn biết bình tĩnh mỉm cười trả lời bà: “Thôi được, như vậy là bà bắt buộc tôi tới nhà bà.”
Thật ra, Don Bosco vẫn quen tới nhà bà mỗi tuần. Khi thấy ngài tới lần thứ ba, bà hỏi:
– Sao cha lại tới sớm thế?
– Thưa bà, vì bà không tới tôi nữa, nên tôi phải tới bà. Nếu không làm sao tôi nuôi nổi bằng ấy các em, mà các em thì thiếu thốn đủ thứ.
Bà hiểu ngay cách xã giao của thánh nhân cũng như đức khiêm nhường của ngài, nên bà lại cứ hằng tháng đích thân đem những số tiền dâng cúng quảng đại của bà tới cho thánh nhân.