FMA Logo

125. Trường hợp điển hình của một vị truyền giáo



Chiều lòng một cha sở tốt lành của giáo phận Albi, Don Bosco nhận lời tới giảng thuyết ngày lễ Các Đẳng.

Chiều ngày 2 tháng 11, ngài xuống khỏi các sườn đồi để tới nhà ga Bra. Nhưng ngài lạc đường, mà trời đã tối, lại có thêm mưa, nên ngài buộc lòng xin trú tại nhà một cha tuyên úy một nhà thờ nhỏ ở ven lộ.

Người ta tiếp ngài một cách không mấy vui vẻ, và ngài phải thưa lại đủ thứ câu hỏi:

– Cha là ai?

– Thưa là một linh mục đáng thương của Torino, tôi đi lầm đường và xin trú ngụ.

– Cha giữ chức vụ gì ở Torino?

– Tôi coi một nhà thờ ở khu Valdocco.

– Chắc là chưa ăn tối?

– Nếu do lòng bác ái, cha cho tôi cái gì ăn, thì tôi xin vui lòng lãnh nhận.

– Rất tiếc là trong nhà không còn gì ăn, tôi chỉ có thể mời cha ăn bánh mì và phó mát.

– Như thế quá đủ rồi. Xin cảm ơn cha.

– Và có thể cha muốn trọ đây đêm nay…

– Vâng, cha thấy đó… trời thì mưa, tối,… và xe lửa thì đi mất rồi.

– Được, nhưng nhà không còn chiếc giường nào hết. – Không sao, tôi chỉ cần hai chiếc ghế là đủ.

– Nếu thế, xin cha cứ tự nhiên. Tôi rất tiếc không thể tiếp đãi tốt hơn.

Trong khi chị bếp đưa bánh mì và phó mát lên bàn ăn, vị tuyên úy tiếp tục hỏi ngài:

– Cha từ Torino tới à?

– Vâng thưa cha.

– Cha có quen biết Don Bosco nào đó không?

– Có quen chút ít.

– Tôi chưa bao giờ gặp ngài, nhưng tôi cần xin ngài giúp một việc. Ngài có vui vẻ tiếp, khi người ta tới gặp ngài không?

– Khi ngài có thể làm việc gì giúp đồng bào, thì ngài rất sung sướng giúp ngay.

– Tôi tính mai viết thư cho ngài, xin ngài nhận một em cô nhi vào Nguyện xá.

– Ngài sẽ vui lòng nhận em bé, tôi có thể đoan chắc với cha điều đó.

– Chắc không? Thế cha là bạn của Don Bosco à?

– Vâng, rất thân thiết với nhau từ bé.

– Vậy, xin cha giúp tôi việc đó.

– Tôi kể như giúp xong việc đó rồi, để cảm ơn lòng bác ái của cha đối với tôi đây.

– Nhưng… cha… cha là ai?

– Tôi chính là Don Bosco.

– Ồ, cha là Don Bosco? Sao cha không nói cho tôi biết ngay từ đầu. Xin cha tha lỗi vì đã không tiếp cha tử tế hơn. Ai mà nghĩ như thế được? Xin cha để phó mát đấy. Tôi nhớ còn ít thức ăn trong nhà.

Ngượng ngùng và vội vã, cha gọi chị bếp đặt ngay tấm khăn bàn, bảo chị dọn súp, luộc mấy quả trứng, còn cha thì mở tủ, lôi ra một nửa con gà quay. Cha xứ cứ lăng xăng chạy qua chạy lại, còn Don Bosco thì mỉm cười thấy vị tuyên úy quá bận như thế.

Sau bữa ăn, Don Bosco được dẫn tới một chiếc giường lịch sự và ấm áp. Sáng hôm sau, cha tuyên úy này tiễn Don Bosco tới nhà ga, luôn miệng xin lỗi ngài. Vào lúc sắp chia tay, Don Bosco nói với vị tuyên úy:

– “Cha tuyên úy thấy không? Chúng ta phải rút ra bài học từ những gì mới xảy ra cho chúng ta. Mình không là gì, thì lấy gì mà cho. Mình có ít thì cho ít. Nếu mình có nhiều, mình sẽ cho kha khá, nhưng luôn phải theo sự chỉ dẫn của đức bác ái, thì bao giờ rồi cũng có lợi cho mình.”


FMA Logo

Địa chỉ: 57 Đường số 4, Khu phố 56, P. Tam Bình, TP. Hồ Chí Minh

Mọi ý kiến đóng góp xin gửi về email: libraryfmavtn@gmail.com

Liên Kết

Truyền Thông FMA

Copyright Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ © 2026