130. Những bàn tay lủng
Một hôm, Don Bosco là người rất ghét mang nợ, nói chuyện với mấy tu sĩ Salêdiêng đầu tiên, trong đó có cha Rua. Đến một lúc, thánh nhân xoay qua nói với cha Rua:
– Này, cha Rua, mọi người tới đòi tiền, mà cha bảo họ về tay không à!
– Ôi Don Bosco, đó chỉ là vì lý do rất đơn giản, là két tiền nhà dòng rỗng trơn rồi.
– Thì cha mang bán mấy phiếu hàng còn lại kia đi! Thế là sẽ trả được hết các nợ.
– Con đã bán một số rồi, không lẽ bán hết.
– Bán đi, bán đi! Rồi Chúa sẽ lo liệu cho ta.
– Xin lỗi Don Bosco, còn chút tiền trong tay đó, con đã toan tính cả rồi. Trong mười lăm ngày nữa, ta phải trả một món nợ lớn, 28 ngàn lira, vì đã tới hạn phải trả rồi.
– Ồ thế là điên khùng! Sao lại không trả các nợ hôm nay rồi để tiền trả món nợ mười lăm ngày nữa mới đáo hạn! Bán đi, bán đi! Và trả nợ cho xong đi!
– Nhưng các khoản nợ hôm nay có thể khất lại được, còn món nợ kia thì không.
– Cứ bán đi! Bán đi! Chúa sẽ lo liệu. Mình muốn dự trữ để lo việc mai sau như thế, là cản đường của Chúa Quan Phòng.
– Nhưng Chúa Quan Phòng khuyên ta phải nghĩ đến tương lai, và đã có lần chúng ta thấy mình ở trong những tình huống nguy kịch.
– Bán đi! Bán đi! Cha hãy nghe tôi! Cha hãy ra bàn giấy, còn gì lôi ra bán hết để trả nợ. Rồi ta hãy tự phó thác trong tay Chúa.
Rồi thánh nhân quay lại nói với những người đang có mặt:
– Bao giờ mới kiếm được ông quản lý có hai bàn tay lủng để giúp việc cho tôi cách trọn vẹn?
Mọi người cùng cười với người cha tốt lành, nhân câu nói tuyệt vời này. Và mọi người cùng hô lên:
– Đã tìm được người có hai bàn tay lủng, đó là cha Rua.
Đúng thế, từ ngày đó trở đi, cha Rua đã hoàn toàn làm theo ý của Don Bosco.