131. Hai tai dài quá
Một hôm đi xe lửa ngang qua Sampierdarena, tình cờ ngài ngồi trong một toa, đối diện với hai nữ tu bác ái.
Khi tới ga Asti, nhiều người xúm lại ở cửa toa xe để chào thánh nhân, khi đó hai nữ tu mới biết vị linh mục ngồi đối diện với mình là Don Bosco. Các chị nghe nói nhiều về ngài, nhưng chưa bao giờ thấy ngài.
Hai chị rất sung sướng được thấy ngài gần như vậy. Một chị táo bạo hơn, nhìn lén ngài, rồi tự nghĩ trong lòng: “Don Bosco! có phải đúng ngài không? Cứ suy nghĩ như lời người ta nói, tôi tưởng tượng ngài có dáng cao lớn, mạnh mẽ, tướng mạo hùng dũng, chớ đây tôi lại thấy một linh mục không có vẻ gì hết. Và… ngài lại có hai tai quá dài…!”.
Bỗng chốc Don Bosco xoay qua một anh em dòng đồng hành với ngài, ngài nói có ý cho các nữ tu kia nghe thấy:
– Này, một hôm tôi muốn chụp mấy tấm ảnh, nhưng khi người thợ ảnh mang lại cho tôi nửa tá hình của tôi, thì tôi nhận xét và bảo ông ta: “Ồ tôi cứ tưởng tôi là một “Con người xinh xắn, có dáng vóc cao, mạnh mẽ, tướng mạo hùng dũng”, nhưng thay vào đó là một linh mục không có vẻ gì hết… Rồi… hai tai lại quá dài!’
Chị nữ tu nhỏ bé tái mặt đi, nhưng Don Bosco làm chị an tâm bằng cách mỉm cười và hỏi thăm chị rằng:
– Chị đi đâu?
– Thưa con đi sang đảo Sardaigne.
– Và ở đó chị sẽ làm gì?
– Thưa con được bổ nhiệm làm việc tại một cô nhi viện các em gái.
– Không đâu! Trái lại, chị sẽ phải lo cho các em trai.
– Cha nói cái gì thế? – Chị không thích như thế, phải không?
– Dạ, không thích.
– Ờ, nhưng đó là điều sẽ xảy ra cho chị, và chị sẽ làm ích nhiều cho các em trai nghịch ngợm đó.
Khi tới ga Sampierdarena, Don Bosco xuống xe, nhưng ngài còn quay lại nói với chị nữ tu một lần nữa: “Chị Brambilla, chị hãy vui vẻ lo cho các em trai”.
Thánh nhân quả là một tiên tri. Như chính chị Brambilla biên thư cho ngài sau đó, khi vừa tới Sassari, chị đã nhận được một sự bổ nhiệm khác: chị được chỉ định làm việc ở một cô nhi viện con trai. Tại đây, cùng với bốn chị em nữ tu khác, chị đã phải gánh vác rất nhiều công việc.