134. Phó mát… và các tội
Tháng 04 năm 1876 một học sinh năm thứ ba cổ ngữ ngã bệnh. Cậu là niềm an ủi và hy vọng của các bề trên, vì hạnh kiểm rất tốt và kết quả học vấn cao.
Sau khi đi dưỡng bệnh tại gia đình, cậu trở lại Nguyện xá. Cậu lên gặp Don Bosco và nói với tất cả tấm lòng thành:
– Thưa cha, ba mẹ con nay quẫn bách về tiền bạc quá, không thể trả chi phí nội trú cho con, và cũng không thể trả món nợ còn đang mắc với Nguyện xá. Tất cả những gì ba mẹ con có thể làm, là đền bù chút ít cho Nguyện xá: đó là mang cho cha nửa tá phó mát tròn này. – Vừa nói, cậu vừa lấy trong bao ra sáu tấm phó mát tròn đẹp của xứ sở cậu.
Cảm mến sự khiêm nhu, tính ngay thật và nét dễ thương của đứa con rất yêu dấu, Don Bosco hỏi:
– Vậy ba mẹ con không thể làm gì hơn hay sao?
– Dạ, không thể làm gì hơn ạ! Phần con, con có thể cho cha cái này nữa.
– Cái gì thế con?
– Các tội của con trong một cuộc xưng tội chung.
Thánh nhân cười vui vẻ, đón nhận niềm tin yêu ngây thơ của đứa con, và nói: “Tốt, tốt! Phó mát thì cha giữ để trao xuống nhà bếp, còn việc xưng tội, thì tối nay con tới gặp cha”.
Hôm đó trong bữa ăn của nhân viên, người ta đưa phó mát cho mọi người dùng, và Don Bosco làm ai nấy đều vui thích khi ngài kể lại cho họ nghe câu truyện trên.