133. Con đánh mất các tội của con rồi!
Một hôm người ta dẫn tới Don Bosco một cậu bé đang khóc nức nở. Vì muốn xưng tội chung một lần cho rất cẩn thận, cậu bé này đã biên ghi các tội của mình đầy một tập nhỏ. Nhưng rồi không biết tại đâu cậu đánh mất tập nhỏ đầy công phu của cậu. Cậu đã lục soát tất cả các túi quần áo, mà cũng không kiếm thấy tập vở nhỏ, và cậu cũng không muốn nói cho ai hay duyên cớ sự đau buồn của cậu.
Don Bosco gọi cậu tới gần và hỏi: “Con làm sao thế, Gioakim yêu dấu của cha? Con có đau gì không? Hay là có đứa nào đánh con không?”.
Cậu bé lấy can đảm và thưa: “Con đánh mất các tội của con rồi!”.
Nghe thế, các bạn của cậu bé và Don Bosco đều phá ra cười, rồi thánh nhân nói tiếp:
– Con đánh mất các tội rồi thì càng tốt chứ sao! Con càng sẽ hạnh phúc hơn, nếu không khi nào con gặp lại các tội đó nữa, vì không có tội, thì chắc chắn con sẽ lên Thiên đàng.
– Thưa con đánh mất tập vở nhỏ ghi các tội của con. – Cậu bé nói.
Don Bosco đã lượm được tập vở đó, liền rút trong túi ra và nói: “Con an tâm đi, con yêu dấu của cha. Các tội của con nay ở trong tay đáng tin cậy. Đây này con!”.
Nhìn thấy tập nhỏ của mình, cậu bé tươi tỉnh ngay, mỉm cười và nói: “Nếu con biết cha lượm được các tội con, thì thay vì khóc, con đã vui cười, và chiều nay khi tới xưng tội với cha, con chỉ cần nói: Thưa cha, con xưng các tội mà cha đã lượm được, và đang ở trong túi cha”.