136. Quả trứng và con gà
Một hôm, Don Bosco đàm đạo với hai bác sĩ, hai luật sư và một giáo sư. Các ông này có ý chứng minh với Don Bosco là không thể có Thiên Chúa.
Ngài cứ để cho họ tranh luận thả cửa, và sau khi họ đã trình bày tất cả mọi chứng minh và lý sự, ngài kể cho họ nghe câu truyện quả trứng và con gà. Ngài kể cách vui đùa, rồi bảo họ:
– Bây giờ tới lượt mấy ngài! Xin cho biết quả trứng có trước hay con gà mái có trước?
– Chắc chắn là con gà có trước. – Một ông bác sĩ mau mắn trả lời, với sự tán thưởng của mấy ông kia.
– Nhưng do đâu mà có con gà?
– Thì do quả trứng mà nở ra. – Họ cùng nhau đáp lại lớn tiếng.
– Nhưng ai làm ra quả trứng đầu tiên để rồi nở sinh ra con gà đầu tiên?
Mấy ông im lặng nhìn nhau, vì không ông nào biết trả lời thế nào nữa. Sau một lúc im lặng lúng túng, ông bác sĩ thứ hai la lên: “Quẳng mẹ nó đi, cả gà và trứng! Làm sao mà trả lời câu hỏi đó được?”.
Bấy giờ Don Bosco nói: “Thôi đừng quẳng đi, để tôi đưa trứng xuống nhà bếp để họ dọn cho chúng ta ăn ngon. Nhưng mấy ông có thể cứ mãi mãi từ gà đến trứng, rồi lại từ trứng đến gà, mà không có lối thoát, cho tới khi phải kết luận rằng phải có Đấng Tạo Hóa, có Thiên Chúa. Ngài đã tạo thành vạn vật, ngài đã sáng tạo quả trứng đầu tiên để sinh nở ra con gà, hoặc tạo thành con gà đầu tiên để đẻ ra quả trứng đầu tiên”.
“Cũng như ngược dòng từ con lên tới cha, cứ thế mãi, rồi cũng sẽ gặp một người không do cha mẹ sinh ra, mà là do chính Thiên Chúa tạo dựng, đó là Adam, con người đầu tiên”.
Mọi người đều phải chấp nhận lý luận của thánh nhân, hay ít ra họ cũng hết cãi, và ngợi khen thánh nhân đã khéo thu phục họ cách dễ thương và với nhiều tinh trí như vậy.