137. Một buổi thôi miên đồng bóng
Don Bosco được tin rằng, tại đường Santa Teresa ở Torino, có một người tự xưng là bác sĩ, tên Giuriô, ông này mở một phòng mạch chữa bệnh bằng thôi miên, với sự yểm trợ của một bà thần thông, tên là Brancani. Nhiều người đau khổ vì những bệnh khó hiểu và bất trị, đã gởi tới đây những đồ vật thuộc về họ. Sau khi xem xét các đồ vật này, mấy ông lang băm của chúng ta gọi ra bệnh, chỉ dẫn cách chữa, và qui định những phương dược. Don Bosco quyết tâm phanh phui chuyện lừa bịp này, vì có hại và nguy hiểm.
Ngài tới đó cùng với hai người đi theo. Ngài thấy phòng mạch đầy ắp những người coi. Sau khi chứng kiến nhiều sự chữa chạy, ngài xin được đặt trong sự hiệp thông thôi miên của bà thần thông.
Vừa nhận được sự ra hiệu của ông bác sĩ, thánh nhân liền bắt đầu đặt câu hỏi. Nhưng các câu trả lời của bà đồng có vẻ vu vơ và vô nghĩa. Don Bosco rút trong túi ra một mớ tóc và hỏi:
– Tóc này là của ai?
– Tội nghiệp cho cậu thanh niên đó! Chắc cậu đau lắm! – Bà ta lẩm bẩm trả lời.
– Nhưng người có mớ tóc này không phải là một thanh niên. – Don Bosco đáp lại. – Thôi ít là xin cho biết người đó ở đâu?
– Người đó ở… ở đàng kia, đường Monnaie.
– Không phải, không phải đường Monnaie.
– Ở xa hơn chút nữa, trên một đường khác về phía đó.
– Xin cho biết người đó đau bệnh gì?
– Tôi nói ngay: người ấy đau lắm! Tội nghiệp!
– Nhưng đau bệnh gì? – Don Bosco nhấn mạnh.
– Tội nghiệp người thanh niên! Anh ta bị bệnh kinh phong.
– Ồ không!… Anh ấy không bao giờ bị kinh phong.
Lúc đó người đàn bà đâm ra lúng túng, rồi nổi xung, nói bậy bạ những lời thô tục và dơ dáy, làm những người có mặt xầm xì và phẫn nộ, thế là mọi người đều bỏ ra về.
Những người đi đều chưng hửng, họ cảm ơn Don Bosco đã mở mắt cho họ.