138. Người đàn bà mộng du
Một lần khác người ta nghe phong phanh rằng tại quảng trường Chateau, có một thầy ngải thôi miên thu hút dân chúng tới đông lắm, vì thầy có phép vén mở những bí mật của người ta, và nói tiên tri với sự giúp đỡ của một người đàn bà mộng du. Bà này có phép đọc được những bức thư gắn kín. Don Bosco tới nơi đó, tay cầm một lá thư đóng dấu và gắn kỹ.
– Mời linh mục tới gần đây! – Ông thầy ngải mời lớn tiếng, và Don Bosco bước tới chỗ người đàn bà ngồi, với mắt được bịt bằng một băng vải.
– Thưa linh mục cần gì ạ? – Ông thầy ngải hỏi.
– Tôi muốn biết nội dung bức thư này. – Don Bosco vừa nói vừa giơ cao bức thư lên cho mọi người thấy.
– Rồi linh mục sẽ được toại nguyện.
Ông thầy ngải quay lại nói với người đàn bà mộng du, bảo hãy đọc bức thư đó. Bà ta ngập ngừng, vì chưa được dự trù gì hết. Nhưng vì bị thúc bách quá, bà ta nói:
– Tôi thấy… Tôi thấy rõ lắm, rõ mọi điều.
– Mà bà thấy gì?
– Tôi không thể nói được.
– Tại sao lại không thể nói được?
– Vì bí mật.
– Bí mật gì?
– Bí mật của thư gắn kín.
– Đó, các ngài thấy không: bà ấy nói có lý. Thư dán kín thì không ai được phạm đến. – Ông thầy ngải nói như thế với mọi người và là cách trả lời Don Bosco.
Nhưng thánh nhân đáp lại:
– Ờ, thì con xé bỏ con dấu, mở phần dán kín.
– Như thế là được rồi. Bây giờ chị hãy đọc lên cho mọi người nghe! – Ông thầy ngải ra lệnh cho người đàn bà mộng du.
– Tôi vẫn không đọc được?
– Bởi vì tôi không thể và không muốn biểu diễn trước mặt các giáo sĩ.
Đó là dấu tỏ tường cho thấy mụ ta không thể lừa bịp các linh mục. Thế là mọi người bỏ ra về, vừa đi vừa chế nhạo người đàn bà mộng du và ông thầy ngải. Đồng thời họ khen ngợi thánh nhân đã một lần nữa cứu họ khỏi bị mê hoặc.