158. Uống cà-phê tại nhà tên đao phủ
Sau khi thánh Giuse Cafasso qua đời, Don Bosco đã thay ngài làm cha giải tội trong các nhà tù. Hằng tuần ngài vào các nhà tù để chu toàn bổn phận đạo đức này.
Một hôm sau khi ngồi giải tội nhiều giờ, ngài bước ra hành lang, nhưng vì mệt quá, ngài không nhìn ra lối đi nữa. Cho nên thay vì đi theo lối ra ngoài, ngài lại mở cửa vào căn phòng của người đao phủ. Anh này đang ngồi ăn bữa tối với vợ và cô con gái. Thấy mình lầm lẫn, thánh nhân vui cười chấp nhận tình huống, và nói rất tự nhiên:
– Tôi muốn xin một ly cà phê, tôi mệt quá. Bác có vui lòng cho tôi được không ?
– Thưa cha được lắm, mời cha ngồi đây!
Ông ta đưa ghế mời ngài ngồi, còn bà vợ và cô con gái thì lo dọn cà phê. Trong lúc đó, ông ta nói với ngài:
– Thưa cha, cha có biết cha đang ở trong nhà ai đây không? – Nhà một người tử tế. – Don Bosco đáp lại.
– Cha đang ở trong nhà người đao phủ.
– Thì có sao? Tôi biết ông là người tử tế, như thế là đủ. Tôi muốn chúng mình bầu bạn với nhau.
Ông ta chưa bao giờ thấy một người có chức vị cư xử với mình như thế, nên vô cùng ngạc nhiên và lúng túng.
Ông chỉ biết chắp tay xá ngài. Khi cà phê được mang tới, mà chỉ có một ly, thì Don Bosco xin mang một ly nữa:
– Ồ, chúng ta phải cùng uống cho vui!
– Thưa không được ạ! – Người đao phủ trả lời. – Tôi cho người ta qua kiếp khác mà dám dùng cà phê với cha là người đưa họ lên trời sao?
– Đúng vậy mà! Hai chúng ta cùng làm chung một công việc bổ ích: bác thì làm đối với xã hội dân sự, còn tôi thì làm cho Thiên Chúa.
Ly cà phê thứ hai được mang tới. Thánh nhân cầm đưa cho người đao phủ và hai người cùng vui vẻ nhấm nháp. Và đó không phải là lần cuối cùng. Từ hôm đó, người đao phủ cũng nhập bọn với các tù nhân để xưng tội và rước lễ, cho tới ngày ông ta bỏ được nghề không mấy danh giá này.
Thánh nhân thích kể lại câu truyện xảy ra này, và ngài kết luận: “Người đao phủ và tôi, chúng tôi là hai người bạn thân”.