159. Người ta lấy cắp chiếc áo của ngài
Một hôm, mẹ Margarita xúc động chạy kiếm ngài mà nói:
– Gioan, con có biết gì không?
– Sao mẹ? mình trúng giải nhất à?
– Trúng chẳng thấy đâu, thấy mất của rồi con ạ! Chiếc áo của con, chiếc áo tốt duy nhất, bị mất cắp rồi. Mẹ phơi ngoài nắng kia và họ lấy mất rồi.
– Nếu là mất trộm, thì mình phải cam chịu, chớ làm sao bây giờ?
– Phải kiếm cho ra tên ăn cắp, nó chắc còn ở đâu đây không xa.
– Mẹ muốn con làm cảnh sát không?
– Bao giờ cũng thế, con chẳng lo gì hết. Thế con tính làm gì để cho ra chuyện?
– Đâu có khó gì mẹ! Con sẽ mang một trong số áo choàng nhà binh mà thành phố đã cho chúng ta, như thế con sẽ đi ra, ăn mặc như một người lính.
– Như thế coi ghê quá! Có vẻ như ăn mặc cho ngày đại hội hóa trang!
– Hóa trang một chút xíu, đâu có sao? – Rồi thánh nhân đổi giọng. – Mẹ à! Có lẽ tên trộm cần có chiếc áo đó hơn con… Có lẽ lúc này anh ta đã hối hận… Nếu anh ta tới xưng tội với con, con sẽ chỉ buộc anh ta quyết chí dốc lòng chừa, không tái phạm, rồi con sẽ cho anh ấy chiếc áo đó, hoặc cái gì tương đương, và con sẽ tha hết mọi tội cho anh ấy. Trong khi chờ đợi mẹ hãy cầu xin Đức Mẹ gởi đến cho con một chiếc áo khác.