163. Anh chàng sô-cô-la
Trong các nhà Salêdiêng, người ta có thói quen mừng lễ thánh Lu-y Gonzaga cách đặc biệt long trọng. Ngay từ những năm đầu, Don Bosco đã dành cho lễ này tầm quan trọng hết sức lớn.
Năm 1858, vào dịp lễ trọng này, thánh nhân đã đặt tại một nhà hàng một bữa điểm tâm có cà-phê với sô-cô-la, bánh mì giòn và bánh ngọt.
Vào lúc giữa Thánh Lễ, người nhà của nhà hàng chở một xe đầy cà-phê, sô-cô-la và bánh ngọt tới, đậu xe cạnh phòng thánh. Rồi anh ta vào nhà thờ vì thấy trang hoàng đẹp và các em hát rất hay.
Anh coi phòng thánh được nhờ coi giùm các món ăn thơm ngon kia: anh không chống trả được sức cám dỗ của hương vị cà-phê bốc khói và những tấm bánh ngọt thơm phức. Anh nghe như có tiếng giục bảo anh; “Ăn đi!”.
Sau một lúc do dự, anh đánh bạo, uống cạn ly thứ nhất, rồi ly thứ hai, rồi ly thứ ba, và anh ta nhét đầy mồm các thứ bánh ngọt.
Khi Thánh Lễ xong, mọi người vào ngồi trong phòng khách. Don Bosco ra hiệu cho người bồi của nhà hàng ra lấy điểm tâm mang vào, nhưng anh ta thấy mấy bình cà-phê gần như cạn hết, các bánh ngọt cũng biến đâu mất nhiều. Anh kêu lên: “Làm sao thế này?” Rồi, tức run lên, anh ta chạy vào kể cho Don Bosco biết chuyện lạ này. Lúc nào cũng bình tĩnh, Don Bosco bảo anh ta về nhà hàng lấy đồ mới, và ngài trang trải hết.
Nhưng ai là thủ phạm vụ ăn vụng ghê gớm này? Nhưng kìa các em hoảng hốt chạy lại kêu cứu Don Bosco:
– Lẹ lên! Lẹ lên! Cha ơi, đến mà coi! Anh giữ phòng thánh đang hấp hối!
– Anh ta ở đâu?
– Thưa ở đàng cuối sân kia. Anh ta giãy giụa, lăn trên đất và kêu lên: “Tôi chết, tôi chết mất!”
Don Bosco chạy tới. Anh chàng Viglietti thú nhận tội ăn vụng, ăn cắp thức ăn, xin tha thứ, và xin thánh nhân giúp anh ta dọn mình chết lành. Thánh nhân bảo: “Không, con không chết đâu, nhưng con sẽ nhớ mãi chuyện này”.
Được đưa vào phòng bệnh nhân, anh ta được cứu sống với một liều thuốc sổ bằng dầu thầu dầu. Nhưng từ hôm đó, ai cũng gọi anh ta bằng biệt hiệu “Anh chàng Sô-cô-la”, một biệt hiệu năm mươi năm sau, khi không còn sống ở Nguyện xá nữa, anh ta vẫn không tránh khỏi.
DON BOSCO GIẢNG CHO TUỔI TRẺ THẾ NÀO?
Khi giảng cho thanh thiếu niên, Don Bosco dùng rất nhiều gương lành và thí dụ, rút ra không những từ Thánh Kinh, mà còn từ những truyện ngắn, truyện ngụ ngôn, làm cử tọa khoái nghe lắm. Rồi ngài rút ra những bài học đạo đức.