162. Một ngày đi thăm đồng quê vui vẻ
Trong kỳ nghỉ hè năm 1836, Gioan nể lời mời đi mời lại của thầy bạn Comollo, đã quyết định sang chơi tận Cinzano, một làng cách Castelnuovo của Don Bosco ba giờ đi bộ: đó là nơi mà cậu của thầy Comollo làm cha sở. Bosco tới đó vào giờ cơm trưa, cùng với ba người bạn. Tới nơi vừa mệt vừa đói, thì được bà bếp của cha là bà Madalena cho biết cha sở và cháu đều vắng mặt vì đi họp mặt các linh mục tận bên làng Sciolze.
– Cha sở và người cháu có sớm về không?
– Sớm lắm cũng phải tối hôm nay, và mấy thầy hiểu cho, là tôi không thể tiếp ai hết.
– Làm sao bây giờ? – Bốn anh em hỏi nhau. – Không lẽ lại lội bộ qua Sciolze bụng đói thế này? Ai đồng ý đi nào?
– Mà trở về Castelnuovo bụng đói thế này thì cũng hết chịu nổi!
– Vậy thì làm thế nào bây giờ?
Thầy Bosco lanh trí và tháo vát, không chịu bó tay. Trong một phút, thầy suy nghĩ kế hoạch, rồi tấn công ngay:
– Ước gì bà Madalena ở nhà thì đỡ quá! Tôi biết bà có quyền hành như một bà chủ. Bà là cánh tay phải của cha sở, và là một ơn phúc cho nhà cha sở. Tôi muốn được gặp bà.
– Thầy muốn gặp ai? – Bà bếp hỏi.
– Gặp bà Madalena và làm quen với bà ấy, vì tôi nghe nói bà ấy dễ tính, dễ thương, và có cử chỉ rất nhẹ nhàng.
Nghe được xưng hô là “Bà” và nghe những lời khen ngợi đó, bà bếp khoái quá, và nói một cách hớn hở:
– Thưa, Madalena là tôi, là tôi đây! Và thầy là ai? Làm sao mà biết tôi rõ thế?
– Tôi là Gioan Bosco, bên thôn Becchi, tôi là bạn học và bạn thân của thầy Comollo, cháu cha sở.
– Thầy Bosco, chủng sinh hả? Ồ tôi đã nhiều lần nghe cha sở nói khen thầy. Vậy thầy từ Castelnuovo qua hả?
– Vâng, đúng thế, và đây là ba người bạn thân của tôi cũng là bạn thân của thầy Comollo. Thầy Comollo đã mời chúng tôi nhiều lần. Thế ra bà Madalena, chủ nhà…
– Tôi không phải là chủ nhà, nhưng chỉ là người giúp cha sở. Tôi làm tất cả những gì tôi thấy có lợi trong nhà, và hơn ba mươi năm nay cha sở hoàn toàn tín nhiệm tôi.
– Thưa bà, chúng tôi biết hết. Cha sở thường nói không thể tìm được một người thứ hai như bà Madalena. Bà vừa tiết kiệm, vừa đảm đang, hoạt bát, để ý tới mọi việc và thành công trong mọi việc.
Dưới những tràng khen ngợi như thế, chị Madalena không cầm được mình nữa. Chị líu ríu xin lỗi:
– Thật tiếc quá cha sở không có mặt đây…
– Chúng tôi cũng rất tiếc, nhưng biết sao được! Thôi để lần sau.
– Lần sau làm sao? Các thầy đi đâu bây giờ?
– Chúng tôi ra hàng quán.
– Không thể như thế được! Xin mời mấy thầy vào nhà ngồi nghỉ, rồi tôi sẽ liệu.
– Nhưng cha sở không có nhà!
– Cha sở không có nhà, nhưng có tôi đây! Và ngài sẽ rất bằng lòng. Mời các thầy vào nghỉ chân! Vào đi mà!
– Như thế này thì phiền cho bà quá! – Các thầy vừa vào nhà vừa nói. – Chúng tôi không muốn lạm dụng lòng tốt của bà!... Mà bà còn bận bao nhiêu việc khác…
– Xin các thầy đừng lo, xin cứ để tôi làm. – Bà bếp nói.
– Chỉ một lát là tôi dọn xong một bữa ăn ngon cho mấy thầy. Đồng ý chứ?
– Vâng, đồng ý, nhưng…
– Không có gì hết. Rồi các thầy sẽ hài lòng. Tôi có chìa khóa hầm rượu đây mà!
Như trẻ lại ba mươi tuổi, chị xắn tay áo lên, chạy xuống bếp, rồi lại chạy lên, đi lên đi xuống, vừa dọn bàn ăn vừa kể những tài làm bếp của chị. Chị cũng không hết lời khen cha sở và nhân đức của thầy cháu cha.
Chỉ một lúc là bữa ăn đã sẵn sàng, một bữa ăn thịnh soạn và ngon lành! Mọi sự diễn ra lẹ như xả hết ga, và bữa ăn vui vẻ được kết thúc bằng những tràng pháo tay hoan hô nhà bếp.
Sau đó, khi gặp lại cha sở, Bosco kể lại cho ngài nghe tất cả câu truyện ly kỳ này. Cha sở cười ngất. Cái tài hoạt bát của thầy Bosco, sau này sẽ mang lại cho ngài kết quả như chưa từng ai làm được.