21. Nếu con được làm linh mục
Hồi đó tại Castelnuovo có nhiều linh mục ở luôn đó, và một số qua lại đó. Bosco được giáo dục tốt và có tính đon đả, nên thường tới gặp chào các ngài, mong các ngài ban cho một nụ cười hoặc một lời vui vẻ.
Nhưng hồi đó, người ta cho rằng vẻ nghiêm nghị tuyệt đối là tác phong duy nhất xứng cho các cha, các thầy. Bởi vậy các linh mục đó hầu như không để ý tới lời chào của cậu bé, cứ rảo bước và không để ý gì đến cậu, làm cho Gioan tủi và phải nói với mẹ:
– Một lời nói vui vẻ, một lời khuyên tốt lành có làm các ngài mất công mất của gì đâu! Mà sẽ làm ích cho tâm hồn con biết mấy! Chúa Kitô xưa đã không cư xử như thế. Mẹ hãy tin con, nếu con mà được làm linh mục, con sẽ dâng hiến cả cuộc đời của con cho các trẻ em. Các em sẽ không bao giờ thấy con nghiêm nghị quá như thế đối với chúng. Con sẽ chào hỏi các em trước, và con sẽ vui đùa với các em. Con sẽ tập cho chúng chơi, hát, và con sẽ cố gắng dùng vui tươi để cứu vớt chúng.
Cậu vừa nói vừa như đã say sưa với sứ mạng cao trọng của cậu sau này.