45. Sức mạnh của niềm phấn khởi
Các thi sĩ kể lại thần thoại Orphêô, dùng lời ca tiếng nhạc mà lôi cuốn được cả cây cối và những tảng đá. Người ta cũng có thể nói như thế về Don Bosco. Do một sức mạnh thôi miên không tài nào cưỡng lại được, ngài đã làm cho từng đoàn thiếu nhi và thiếu niên chạy theo ngài, thoạt khi chúng trông thấy ngài.
Một hôm, đi tới Porta Palazzo, ngài gặp một bạn nhỏ của ngài đi mua đồ cho cha mẹ về, tay cầm một ly giấm và tay kia ôm một chai dầu ăn. Vừa trông thấy Don Bosco, cậu bé kêu lớn:
– Hoan hô, Don Bosco muôn năm!
Thánh nhân mỉm cười và đáp lại: “Hoan hô…” Rồi ngài lại bên cậu bé, nói để vui đùa:
– Con có thể làm như cha không?
Thế rồi Don Bosco vỗ tay rất giòn. Cậu bé đầy phấn khởi, liền kẹp chai dầu vào nách và vỗ tay theo thánh nhân. Nhưng chai dầu và ly giấm của cậu theo nhau rớt xuống đất.
Nghe tiếng thủy tinh bể, và nhìn dầu ăn chảy lênh láng trên mặt đất, cậu sợ ngẩn người ra, và khóc như mưa:
– Mẹ con sẽ đánh con cả trăm roi!
– Con hãy an tâm! – Don Bosco nói. – Điều bất hạnh này không phải là vô phương cứu chữa. Con lại đây với cha!
Và Don Bosco dẫn cậu bé lại tiệm gần nhất, kể lại chuyện rủi ro cho bà chủ tiệm nghe, và xin bà bán cho cậu bé đủ những thứ cậu vừa mất.
– Xong rồi đây, thưa cha! – Bà chủ tiệm nói với niềm kính phục đối với vị linh mục trẻ. Và bà nói thêm: – Thưa quý danh cha là gì?
– Tôi là Don Bosco, người cha của những em bé bụi đời. Bà cho biết bao nhiêu đấy ạ?
– Hai mươi ba xu, nhưng cha khỏi trả.
Don Bosco cám ơn bà chủ tiệm quảng đại và đi ra với cậu bé.
Một em bé khác ở thuê cho một tiệm bán nệm giường. Tiệm này quay mặt ra một trong những đường phố lớn của thành phố Torino: cửa ra vào là một tấm kiếng lớn. Một hôm cậu bé đang dọn dẹp trong tiệm thì thấy Don Bosco đi ngoài đường. Cậu sung sướng chạy ra chào vị linh mục, quên cả mở cửa. Đầu cậu xô vào tấm kiếng lớn, làm nó vỡ tung thành trăm miếng.
Nghe đổ vỡ, tất cả nhân viên đều chạy tới. Ông chủ thì la mắng. Người ta xúm lại. Cậu bé đáng thương, vừa run sợ vừa chạy tới cầu cứu thánh nhân. Ngài mỉm cười hỏi:
– Con đã làm gì vậy?
– Thưa, con thấy cha đi ngang qua, con chạy vội ra, chẳng để ý là cửa đang đóng.
– Thôi, không sao, để cha trả tiền bồi thường cho con, con bằng lòng chứ?
Nhưng ông chủ thấy rằng đó là một sự đãng trí, nên ông kết luận:
– Không nên để cho lòng tốt của em nhỏ và đức bác ái của Don Bosco phải chịu phiền vì việc vừa lỡ xảy ra này. Nhưng tôi hy vọng rằng, lần sau bé Carolô chúng ta sẽ không dám băng qua cửa kiếng như ma trơi như vậy nữa.