56. Răn đe và hình phạt
Sau cùng thì Don Bosco đã mua được một căn nhà tại khu Valdocco. Tại đây đã mở Nguyện xá đầu tiên cho các trẻ em. Và ngài hy vọng sẽ được ở yên.
Nhưng đâu có được? Ma quỷ không bao giờ để yên các thánh, nên nó sớm gây nên trăm thứ kẻ thù để hết cách chống phá Don Bosco và công cuộc của ngài.
Bá tước Cavour, thị trưởng thành phố, cho gọi ngài tới và nói thẳng vào đề:
– Cha phải chấm dứt, phải thôi ngay công việc của cha. Vì cha cố chấp những toan tính của cha, nên tôi buộc lòng ra lệnh đóng cửa Nguyện xá của cha.
– Thưa bá tước! – Don Bosco đáp. – Xin lỗi bá tước!... Nhưng nếu tôi đóng cửa Nguyện xá của tôi, thì tôi sợ Thiên Chúa sẽ chúc dữ cho tôi và cho ngài.
– Lại còn nói thế nữa! Tôi có bổn phận phải bảo vệ an ninh công cộng. Vậy tôi sẽ phái người tới trông chừng cha và các cuộc hội họp của cha, hễ có dấu hiện đầu tiên về một điều gì đáng ngại, tôi sẽ cho giải tán các trẻ ranh này, và cha sẽ phải chịu trách nhiệm về tất cả những gì có thể xảy ra.
Đó là những lời sau cùng của ông bá tước tại tòa thị sảnh. Về tới nhà ông bị đau khớp xương dai dẳng, và sau nhiều trận đau đớn, bệnh này đã dẫn ông xuống mồ.
Cái chết này gây cảm xúc mạnh tại Torino nhiều năm, nhất là trong giới “Tai to mặt lớn”. Từ đó, tại tòa thị sảnh cũng như trong chính phủ, không ai quấy phá Don Bosco nữa.